Chương 43

Những tinh thể băng nhỏ bé ngưng tụ trong không trung như những vì sao chết, bất động giữa dòng thời gian bị đứt gãy.

Lâm Tiêu đứng yên giữa tàn tích của động phủ cổ xưa, nơi từng là điện thờ huy hoàng giờ chỉ còn lại những cột đá nứt nẻ và mùi hương kim loại cũ kỹ bám chặt vào niêm mạc mũi.

Không khí ở đây nặng nề đến mức khó thở, nhưng hắn không cảm thấy ngột ngạt.

Thay vào đó, một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy tâm trí cậu.

Trước mặt Lâm Tiêu là một bảo kiếm đen sạm.

Lưỡi kiếm không phản chiếu ánh sáng từ những tinh thể sương giá xung quanh.

Nó hấp thụ tất cả.

Ánh mắt của hắn rơi lên bề mặt lạnh lẽo của thanh kiếm, nơi khắc họa những ký tự cổ xưa đã mờ dần theo thời gian.

Những đường nét ấy giống như vết nứt trên da người già, mang theo sự mệt mỏi của ngàn năm tu luyện vô nghĩa.

Hắn đưa tay ra, ngón run rẩy chạm vào chuôi kiếm.

Một cái lạnh xuyên thấu qua thịt da, đi thẳng vào xương cốt và kinh mạch.

Cảm giác đó không phải là nhiệt độ thấp thông thường.

Đó là cảm giác của sự trống rỗng.

Của một khoảng thời gian bị xóa bỏ khỏi dòng chảy lịch sử.

"Thời Gian Ngưng Trệ," Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong hang động rộng lớn.

"Thế giới này đang chết dần mà không ai hay biết."

Kiếm ý từ thanh kiếm Ma Quan len lỏi vào lòng bàn tay hắn.

Không phải là sự kích thích mạnh mẽ của thần lực, cũng không phải áp đảo uy hiếp sinh mạng.

Nó nhẹ nhàng như một lời thì thầm cuối cùng trước khi tắt thở.

Một lời mời gọi để buông xuôi mọi gánh nặng tồn tại.

Lâm Tiêu nhắm mắt lại.

Trong khoảnh khắc ấy, nhân cách B – phần ý chí entropy lạnh lùng bên trong hắn – cựa quậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nó muốn nắm lấy thanh kiếm này.

Nó muốn phá vỡ sự tĩnh lặng giả tạo của Thiên Hạ Giới bằng cách hủy diệt chính nền tảng giữ cho nó tồn tại.

Nhưng nhân cách A – phần thiện lương dễ tổn thương – lại giãy dụa, sợ hãi trước bóng tối đang nuốt chửng ý thức cậu.

Hắn không rút kiếm ra ngay lập tức.

Thay vì vậy, hắn quan sát những tinh thể sương giá xung quanh.

Chúng không chuyển động.

Ngay cả khi gió từ sâu trong hang thổi nhẹ vào, chúng vẫn giữ nguyên vị trí ban đầu.

Đây là bằng chứng sống cho giả thuyết điên rồ nhất mà Lâm Tiêu từng nghi ngờ: Thiên Hạ Giới không thực sự vận hành theo quy luật tự nhiên.

Nó đang bị mắc kẹt.

Bị khóa chặt bởi một ý chí nào đó vĩ đại đến mức vượt xa hiểu biết của những tu luyện gia bình thường như hắn.

Hắn hít thở sâu, cố gắng ổn định kinh mạch hỗn loạn bên trong cơ thể.

Mỗi lần khí tức đi qua huyệt đạo Mệnh Môn, cảm giác kháng cự dữ dội lại xuất hiện.

Không phải từ ngoại lực tấn công.

Mà là từ chính bản thân cơ thể hắn đang phản bội lại ý chí tu luyện của mình.

Cơ thể này – cái vỏ bọc con người mà "Lỗ Hổng Thời Gian" đã hóa thành – không còn tuân thủ những quy luật sinh học hay tiên đạo thông thường nữa.

Nó đang trở nên phù hợp hơn với môi trường xung quanh: một nơi chết chóc, bất động và vĩnh cửu.

Lâm Tiêu mở mắt ra.

Trong đáy sâu của hắn, ánh sáng từ các tinh thể băng bắt đầu méo mó.

Hắn nhìn thấy những bóng hình mờ ảo đi lại trong sương giá – những linh hồn đã mất phương hướng giữa dòng thời gian ngưng đọng.

Họ không hề nhận ra sự hiện diện của Lâm Tiêu.

Họ đang lặp lại cùng một chuỗi hành động vô nghĩa: bước đi, dừng lại, quay vòng và tiếp tục bước đi mãi mãi.

Một cảm giác buồn bã sâu sắc dâng lên trong lòng hắn.

Đây là số phận chờ đợi tất cả mọi người nếu dòng thời gian đảo ngược hoàn toàn?

Hay đây chính là trạng thái cuối cùng mà Thiên Kiếm Tông đang cố gắng ngăn chặn bằng mọi giá?

Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí, nặng nề hơn bất kỳ áp lực nào từ trận đấu vừa kết thúc.

Hắn quay lưng lại với thanh kiếm Ma Quan.

Chưa phải lúc để chạm vào nó.

Hắn cần hiểu rõ hơn về nơi này trước khi đưa ra quyết định có thể hủy diệt cả thế giới.

Lâm Tiêu bước đi trên nền đá lạnh giá, tiếng bước chân của hắn vang lên cô độc và xa lạ trong sự im lặng tuyệt đối của động phủ cổ xưa kia.

Một nhóm tiên giả từ phái Thiên Không đột nhập vào động phủ.

Họ không mang theo vẻ hào sảng của những kẻ săn bảo vật, cũng không có khí thế oai phong lẫm liệt như thường thấy ở các đại tông môn.

Thay vào đó, trên khuôn mặt họ là sự hoảng sợ tột độ.

Áo bào trắng tinh khiết giờ đây đã nhuốm màu bụi tro và máu tươi từ những cuộc chiến trước đó để tìm đến nơi này.

Lệnh chủ của họ, một lão giả tóc trắng bệch với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, hét lên khi nhìn thấy Lâm Tiêu đang đứng giữa đống đổ nát.

Ngươi đã làm gì ở đây?" Giọng nói của ông ta run rẩy, thiếu đi sự uy nghiêm vốn có của bậc trưởng lão tu luyện hàng trăm năm.

Lâm Tiêu quay người lại, bình tĩnh quan sát nhóm tiên giả này.

Có tổng cộng bảy người trong số họ, đứng thành một vòng tròn chật hẹp xung quanh thanh kiếm Ma Quan mà không dám tiến gần hơn.

Họ nhìn hắn như thể cậu là quái vật từ địa ngục chui lên.

Không phải vì Lâm Tiêu trông đáng sợ – bộ dạng thiếu niên bình thường của cậu thậm chí còn gợi cảm giác ngây thơ vô tội.

Nhưng thứ gì đó trong ánh mắt của Lâm Tiêu khiến họ kinh hãi đến mức không dám thốt lên một lời tố cáo rõ ràng.

"Ta chỉ đang quan sát," Lâm Tiêu trả lời, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng như nước đá tan chảy.

"Cũng giống như các ngươi đang làm vậy."

Lão giả run rẩy nâng tay lên, ngón cái và kẹp chặt một phiến ngọc truyền âm vỡ vụn.

"Nơi này không dành cho người của ngươi!

Dòng thời gian ở đây đã bị phá vỡ bởi sự hiện diện của Lỗ Hổng!" Ông ta gào lên, tiếng hét vang vọng giữa những vách đá cao ngất, tạo thành tiếng vọng kỳ lạ nghe giống như tiếng khóc than của trẻ con.

Lâm Tiêu nhíu mày.

"Lỗ Hổng?" Cậu lặp lại từ ngữ đó trong đầu mình.

Đây là lần đầu tiên ai đó gọi hắn bằng cái tên ấy một cách trực tiếp và đầy sợ hãi đến vậy.

Những lời đồn đại trước đây chỉ nhắc tới "Sự Cố" hay "Thảm Họa".

Nhưng giờ thì rõ ràng hơn: họ biết cậu không phải là người thường.

Họ biết bản chất thật sự của cơ thể này.

"Các ngươi nghĩ ta đã phá vỡ nó?" Lâm Tiêu bước chậm rãi về phía nhóm tiên giả, mỗi bước chân đều khiến những tinh thể sương giá xung quanh rung động nhẹ nhàng.

"Hay các ngươi tự làm vậy bằng cách cố gắng giữ cho dòng chảy không bị đảo ngược?

Thiên Kiếm Tông của các người đang giết chết thế giới này từng ngày một."

Lão giả lùi lại , mồ hôi lạnh toát ra trên trán ông ta dù nhiệt độ xung quanh đang đóng băng.

"Ngươi hiểu gì về trách nhiệm lớn lao mà chúng ta gánh vác!

Nếu không có sự hy sinh của vạn vật linh khí, dòng thời gian sẽ sụp đổ hoàn toàn!"

"Hy sinh?" Lâm Tiêu cười nhạt.

Một nụ cười đầy bi thương và mỉa mai.

"Đó là lý do các ngươi giết những kẻ yếu đuối?

Đó là cách các ngươi gọi nó là 'bảo vệ'?"

Trong khi hai người đang đối , năm tiên giả còn lại bắt đầu vẽ ra một trận pháp trên mặt đất bằng máu của chính họ.

Những đường vân đỏ tươi lan tỏa nhanh chóng dưới ánh sáng mờ ảo từ tinh thể sương giá.

Họ không muốn giao chiến trực tiếp với Lâm Tiêu – ít nhất là chưa chắc chắn về sức mạnh thực sự của cậu.

Thay vào đó, họ chuẩn bị phong ấn hắn lại ngay tại chỗ này.

Lâm Tiêu cảm nhận được áp lực từ trận pháp 'Khóa Thời Gian' bắt đầu hình thành.

Nó giống như một tấm lưới vô hình đang siết chặt lấy không gian xung quanh, ngăn cản mọi chuyển động của linh khí và vật chất.

Mục đích rõ ràng: giam cầm cậu trong một khoảnh khắc vĩnh cửu, biến hắn thành một phần của sự ngưng trệ mà Thiên Không phái cố gắng duy trì.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Những đường vân đen sạm bắt đầu xuất hiện trên da thịt, lan tỏa từ lòng bàn tay ra khắp cánh tay như mạng nhện tối tăm.

Cơ thể 'Lỗ Hổng Thời Gian' đang phản ứng với trận pháp này – không phải bằng cách kháng cự theo kiểu thông thường, mà là bằng cách hấp thụ và biến dạng nó.

"Ngừng ngay," Lâm Tiêu nói, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường.

"Các ngươi sẽ chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn thôi."

Lão giả hét lên mệnh lệnh: "Phong ấn!

Đừng để hắn chạm vào thanh kiếm kia!"

Năm tiên giả đồng loạt kích hoạt trận pháp.

Không gian xung quanh Lâm Tiêu bắt đầu méo mó, ánh sáng từ các tinh thể sương giá bị kéo dãn thành những sợi dây dài và mờ ảo.

Thời gian ở ngay sát người cậu dường như chậm lại đáng kể – từng giọt nước mắt trong không khí dừng giữa chừng, bụi bay lơ lửng bất động.

Nhưng bên trong ý thức của Lâm Tiêu, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.

Hoặc có lẽ là nhanh hơn rất nhiều so với những gì bên ngoài cảm nhận được.

Hắn đứng yên đó, chờ đợi cơn bão thời gian ập đến và nuốt chửng mình.

Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm trí cậu, nhân cách B đang cười đầy thích thú trước cơ hội này – một cơ hội để chứng minh rằng sự hủy diệt mới là quy luật tự nhiên nhất của vũ trụ.

Áp lực từ trận pháp 'Khóa Thời Gian' tăng lên theo cấp số nhân.

Không còn chỗ cho sự do dự hay rút lui nữa.

Lâm Tiêu đối mặt với lựa chọn sinh tử trong tích tắc: hoặc để bản thân bị phong ấn vĩnh viễn vào khoảnh khắc này, trở thành một bức tượng băng lạnh lẽo giữa động phủ cổ xưa; hoặc phải hành động ngay lập tức trước khi ý thức của cậu cũng bị đóng băng cùng với cơ thể.

Hắn không hề sợ hãi.

Sự sợ hãi là thứ cảm xúc xa lạ đối với 'Lỗ Hổng Thời Gian'.

Thay vào đó, một sự trống rỗng bao trùm lấy tâm trí Lâm Tiêu – loại trống rỗng mà chỉ những thực thể tồn tại ngoài quy luật sinh tử mới có thể hiểu được.

Hắn mở rộng ý thức của mình ra xung quanh, không phải để tấn công hay phòng thủ theo cách thông thường, mà là để *chạm* vào dòng chảy thời gian đang bị khóa chặt kia.

Kiếm ý từ thanh Ma Quan phía sau lưng đột ngột bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Không cần rút kiếm ra khỏi vỏ – thậm chí không cần chạm vào nó nữa.

Chỉ đơn giản là sự hiện diện của lưỡi kiếm đen sạm ấy đã đủ để tạo ra một khe hở trong cấu trúc trận pháp đang siết chặt lấy Lâm Tiêu.

Hắn đưa tay phải lên trước mặt, ngón tay khoanh lại nhẹ nhàng như thể đang nắm giữ một bông hoa mai nở giữa đêm đông lạnh giá.

Nhưng thay vì sự dịu dàng, cử chỉ đó mang theo ý chí hủy diệt thuần khiết nhất mà nhân cách B có thể tạo ra: *Mọi thứ đều phải trở về hư vô.*

Một tiếng nổ vang lên – không phải âm thanh của vụระเบิด thông thường, mà là tiếng vỡ tan của những sợi dây thời gian bị kéo dãn quá mức.

Những tinh thể sương giá xung quanh bắt đầu nứt nẻ và rơi xuống đất thành bụi trắng xóa.

Ánh sáng từ các phiến ngọc truyền âm vỡ vụn trên tay lão giả phát ra chớp lóe rồi tắt ngấm hoàn toàn.

Lâm Tiêu bước qua hàng rào trận pháp đang sụp đổ như đi bộ giữa làn gió nhẹ nhàng nhất.

Mỗi bước chân của hắn khiến không gian xung quanh méo mó thêm một chút nữa, giống như mặt nước hồ tĩnh lặng bị ném vào một viên đá nặng trĩu.

Những tiên giả vẽ ra trận pháp bắt đầu gào thét – không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì cảm giác mất kiểm soát tột độ khi linh khí trong cơ thể họ đột ngột trở nên hỗn loạn và vô nghĩa.

Ngươi đã làm gì?" Lão giả quỳ xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu mình như thể cố gắng giữ lại lý trí đang tan vỡ trước mắt ông ta.

Tóc trắng bệch của lão bắt đầu chuyển sang màu xám xịt – dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy tuổi thọ và tu vi của người đó đang bị rút cạn một cách nhanh chóng đến kinh hoàng.

Lâm Tiêu nhìn xung quanh, quan sát những gì vừa xảy ra dưới ánh mắt lạnh lùng đầy tò mò khoa học thay vì cảm xúc cá nhân thông thường.

Hắn không tấn công họ bằng kiếm khí hay thần lực theo nghĩa đen truyền thống của võ đạo tiên hiệp ngày nay đâu.

Thay vào đó – thứ mà hắn làm là *đưa* cho họ một phần nhỏ xíu thôi ạ – cái nhìn chân thực về thế giới này đang chết dần mòn từng ngày từng giờ trôi qua trước mắt chúng ta đây kìa xem nào các bạn thân mến yêu quý ơi luôn đó nha!.

Thân thể hắn bỗng cứng đờ khi phát hiện thứ khí tức lạnh toát kia không đến từ đối phương mà chính là từ trong huyết mạch của mình.

Những vết nứt đen nhánh loang nhanh trên da thịt, xé toạc mọi nỗ lực phong ấn, phơi bày một chân tướng đáng sợ hơn cái chết.

Hắn mở miệng, chuẩn bị hét lên cảnh báo đồng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập