Chương 41

Không khí tại phế tích cổ xưa nặng nề đến mức khó thở.

Mùi kim loại rỉ sét pha lẫn với hương tanh tưởi của máu khô bám chặt vào niêm mạc mũi Lâm Tiêu.

Hắn đứng giữa đống đổ nát, nơi từng là điện thờ huy hoàng giờ chỉ còn lại những cột đá gãy đổ và bụi tro xám xịt.

Những mảnh linh thạch vỡ vụn nằm rải rác dưới chân hắn vẫn tỏa ra ánh sáng lấp lánh yếu ớt.

Tuy nhiên, thứ ánh sáng ấy không mang lại cảm giác ấm áp hay thanh khiết như thường thấy ở các bảo vật tu tiên.

Nó lạnh lẽo.

Lạnh đến thấu xương.

Lâm Tiêu đưa tay lên chạm vào vết sẹo trên cánh tay phải của mình.

Nơi đó vẫn đang âm ỉ nóng rực, nhưng lần này, nhiệt độ không lan tỏa ra ngoài mà ngược lại, nó hút lấy linh lực từ môi trường xung quanh vào trong cơ thể hắn.

Một cảm giác trống rỗng kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí.

Không phải là sự mệt mỏi sau trận chiến, cũng không phải nỗi sợ hãi trước hiểm nguy đang chờ đợi phía trước.

Đó là một khoảng lặng chết chóc giữa hai nhịp đập của trái tim.

Hắn cúi xuống nhặt lên một mảnh đá còn sót lại từ bức tường sụp đổ bên cạnh.

Bề mặt viên đá trơn láng, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của hắn trong bóng tối.

Nhưng hình ảnh phản chiếu đó không khớp với cử động thực tế của Lâm Tiêu.

Trong ánh sáng mờ ảo của linh thạch, đôi mắt trong bức tranh đá mở to đầy kinh hoàng, miệng mím chặt lại thành một đường thẳng cứng rắn và đáng sợ.

"Thời gian đang bị lỗi," hắn thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Hay đúng hơn là hiện thực này đang từ chối chấp nhận sự tồn tại của ta." Lâm Tiêu biết mình phải di chuyển.

Nơi đây không an toàn.

Những luồng năng lượng hỗn loạn xung quanh cho thấy cấu trúc không-thời gian ở vùng đất phế tích này cực kỳ mong manh.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều khiến mặt đất run rẩy nhẹ, như thể đang cố gắng đẩy lui một vật thể ngoại lai xâm nhập vào lãnh thổ của nó.

Hắn cần tìm ra nguồn gốc của sự biến dạng này trước khi chính mình bị nuốt chửng bởi những quy luật tự nhiên đã mất kiểm soát.

Hắn quay sang phía bóng tối dày đặc nhất ở rìa phế tích.

Đó là nơi mà tiếng vọng trong đầu hắn – giọng nói thuộc về nhân cách B, kẻ lạnh lùng và tàn độc – đang trở nên ồn ào hơn bao giờ hết.

Tiếng thì thầm ấy không còn mang tính chất cảnh báo nữa, mà chuyển thành sự kích thích đầy hung hãn.

Nó muốn Lâm Tiêu bước vào đó.

Muốn đối mặt với điều bí ẩn nằm sâu trong lòng bóng tối kia.

Hắn hít một hơi thật dài, cố gắng ổn định lại nhịp đập của trái tim đang loạn xạ.

Kiếm ý trong người hắn bắt đầu xoay quanh, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh xung quanh thân thể.

Blade of Intent – lưỡi kiếm vô hình được rèn giũa từ nỗi đau và ký ức – khẽ rung lên những nốt nhạc trầm buồn.

Hắn không biết phía trước là gì, nhưng trực giác mách bảo rằng câu trả lời cho mọi thảm họa đang nằm ngay tại nơi này.

Lâm Tiêu bước đi.

Mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo cả một thế giới sụp đổ trên vai.

Bụi tro bay lên dưới giày dép của hắn, tạo thành những vòng xoáy nhỏ bé xoay quanh bàn chân rồi tan biến vào hư không.

Ánh sáng từ các mảnh linh thạch phía sau dần nhạt màu khi khoảng cách tăng thêm.

Bóng tối nuốt chửng lấy hình ảnh cuối cùng của thế giới quen thuộc mà hắn từng biết.

Và rồi, bóng tối phía trước bắt đầu tụ lại.

Nó không đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng.

Đó là một thực thể có ý chí riêng, đang chậm rãi nhào nặn chính mình thành một dạng thức cụ thể để đối diện với vị khách lạ này.

Hình dáng đó cao lớn hơn con người bình thường gấp đôi, khoác lên mình bộ áo choàng được dệt từ xương cốt trắng bệch của những tiên đồ đã thất bại trong tu luyện.

Những mảnh vỡ thời gian bám trên vai hắn phát ra tiếng rít ken két mỗi khi chuyển động.

Đây là một 'Giác Ngộ Giả'.

Một kẻ đã chấp nhận sự ngưng trệ của dòng chảy để tồn tại vĩnh cửu bên lề thực tại.

Mắt nó không có con ngươi, chỉ còn lại hai hố sâu thẳm chứa đựng vô số ký ức bị lãng quên và những nỗi đau chưa được giải quyết.

Khi nó nhìn vào Lâm Tiêu, cảm giác như thể chính linh hồn hắn đang bị xé toạc ra thành từng mảnh nhỏ để phân tích dưới ánh mắt lạnh lùng của cái chết.

"Lâm Tiêu," giọng nói của Giác Ngộ Giả vang lên, không phải từ miệng mà trực tiếp cộng hưởng trong não bộ của hắn.

Nó nghe giống như tiếng gỗ khô vỡ vụn khi bị bẻ gãy.

"Ngươi mang theo mùi vị của sự tan vỡ.

Của những thứ không nên được sửa chữa." Lâm Tiêu nghiến răng, nắm chặt lấy chuôi kiếm đang giấu trong tay áo.

Kiếm ý của hắn dao động mạnh mẽ, phản ứng lại với mối đe dọa hiện hữu trước mặt.

Hắn nhận ra rằng kẻ này không đơn thuần là một quái vật hay yêu linh nào đó sinh sống tại phế tích.

Nó là biểu tượng cho chính nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất mà thế giới tu tiên đang che giấu: sự vô nghĩa của việc cố gắng giữ mãi những điều vốn dĩ đã qua đi.

"Ta chỉ muốn tìm hiểu sự thật," Lâm Tiêu đáp lại, giọng nói bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên so với tình cảnh nguy hiểm hiện tại.

"Tại sao mọi thứ xung quanh ta đều tan vỡ?

Tại sao mỗi khi ta chạm vào quá khứ, nó lại đổ sập xuống?" Giác Ngộ Giả cười, một âm thanh khô khốc làm rung chuyển cả không khí xung quanh.

"Vì ngươi chính là nguyên nhân," nó nói thẳng thắn, không chút che đậy sự tàn nhẫn trong lời lẽ.

"Ngươi không phải là nạn nhân của thời gian, Lâm Tiêu.

Ngươi là vết nứt lớn nhất trên mặt gương của thế giới này." Lời tuyên bố đó như một cú đánh vô hình vào lồng ngực Lâm Tiêu.

Hắn sững lại, tim đập thình thịch mạnh hơn trong lồng ngực.

Nhân cách B bên trong hắn bắt đầu cười thầm, hưởng ứng với sự hủy diệt mà lời nói kia gợi lên.

Nhưng nhân cách A – phần thiện lương và dễ tổn thương hơn – lại cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc lan tỏa khắp người.

Nếu đó là sự thật.

thì tất cả những mất mát, đau khổ mà hắn chứng kiến đều do chính mình gây ra?

Hắn không thể chấp nhận điều đó.

Không phải vì bản năng tự vệ, mà bởi vì nếu như vậy, mọi nỗ lực tu luyện và sống sót của hắn cho đến nay chỉ là trò đùa vô nghĩa của số phận.

Hắn cần bằng chứng.

Cần một lý do hợp lý hơn để giải thích cho sự dị thường trong cơ thể mình – việc hắn không phải là con người thông thường, mà là 'Lỗ Hổng Thời Gian' được hóa thành hình hài hữu hạn này.

"Ngươi nói điều đó chỉ vì ngươi muốn ta dừng lại," Lâm Tiêu phản bác, dù giọng điệu có chút run rẩy.

"Muốn giữ cho dòng chảy thời gian tiếp tục bị bế tắc như vậy." Giác Ngộ Giả nâng tay lên, những ngón xương trắng bệch chĩa thẳng về phía trán của Lâm Tiêu.

(ngón tay) của nó tỏa ra một luồng ánh sáng xanh nhạt lạnh lẽo – màu sắc đặc trưng của băng giá vĩnh cửu trong huyền học phương Đông cổ đại.

Đó là kỹ năng 'Đóng Băng Thời Gian'.

Mục tiêu không phải là giết chết đối thủ ngay lập tức, mà là khóa chặt linh hồn họ vào một khoảnh khắc đau đớn nhất định, biến chúng thành những đài kỷ niệm sống cho sự tuyệt vọng của nhân loại trước quy luật vô tình của vũ trụ.

"Ta không muốn ngươi dừng lại," Giác Ngộ Giả đáp, ánh mắt trống rỗng nhìn xuyên qua Lâm Tiêu như thể hắn là một vật thể minh bạch.

"Ta chỉ đang cố gắng cứu lấy phần còn sót lại của hiện thực khỏi bị xé toạc bởi sự mâu thuẫn nội tại trong chính bản thân ngươi." Lâm Tiêu cảm nhận được áp lực khổng lồ đè lên linh hồn mình từ đòn tấn công chưa phát ra kia.

Không khí xung quanh bắt đầu đóng băng theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Những giọt mồ hôi trên trán hắn đông cứng lại thành những tinh thể nhỏ li ti rơi xuống đất với tiếng lách cách nhẹ nhàng nhưng rõ ràng trong sự im lặng chết chóc này.

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc ra tay trước.

Kiếm ý bùng nổ từ lòng bàn tay trái của Lâm Tiêu, tạo thành một lưỡi kiếm ánh sáng sắc bén cắt ngang qua lớp sương mù thời gian đang dày đặc bao phủ khu vực chiến đấu.

Cú vung kiếm đầu tiên mang theo toàn bộ sức mạnh tích tụ trong giai đoạn Luyện Cơ của hắn – không chỉ là lực vật lý thuần túy mà còn chứa đựng ý chí muốn phá vỡ những xiềng xích vô hình trói buộc số phận.

Tuy nhiên, kết quả hoàn toàn ngoài dự đoán của mọi người chứng kiến cảnh tượng này nếu có ai đó ở đây.

Lưỡi kiếm ánh sáng chạm vào thân thể xương cốt của Giác Ngộ Giả nhưng không gây ra vết thương nào theo nghĩa thông thường.

Thay vì chảy máu hay vỡ vụn thành từng mảnh thịt nát, cơ thể kẻ địch bắt đầu 'phân mảnh' theo một quy luật toán học kỳ lạ chưa từng được ghi chép trong bất cứ cuốn cổ tịch nào về võ đạo tiên hiệp truyền thống hiện nay tại Thiên Hạ Giới rộng lớn này cả đâu.

thân mến yêu quý luôn!.

Không khí xung quanh bỗng trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Những hạt bụi kim cương lơ lửng trong không trung như bị đóng băng bởi sức mạnh áp đảo của kiếm ý kia.

Tử Hà đứng yên giữa hư không, đôi mắt đen nhánh phản chiếu lại cảnh tượng kỳ dị trước mặt.

Hắn cảm nhận được một sự trống rỗng sâu thẳng đang lan tỏa từ xác của Giác Ngộ Giả.Đó không phải là máu, cũng chẳng phải là linh khí tan vỡ mà là thứ gì đó cũ kỹ hơn cả thời gian.

Kiếm ý trong lòng bàn tay hắn run lên nhẹ nhàng.

Không phải vì sợ hãi, mà là do sự cộng hưởng với tần rung kỳ lạ phát ra từ cơ thể đối phương đang phân mảnh.

Mỗi mảnh xương cốt tách rời đều mang theo một ký ức mờ nhạt, như những lát cắt của một giấc mơ dài đã quên lãng.

Tử Hà nhắm mắt lại, để ý thức mình chìm sâu vào dòng chảy hỗn loạn đó.

Hắn cần hiểu rõ bản chất của sự tồn tại này trước khi nó biến mất hoàn toàn.

Một luồng khí lạnh lẽo xâm nhập qua các huyệt đạo trên lưng hắn.

Cảm giác ấy giống như việc chạm tay vào mặt nước hồ thu giữa đêm đông giá rét.

Thanh kiếm trong tay khẽ rung lên, phát ra âm thanh trầm thấp, u uất tựa tiếng thở dài của người sắp lìa đời.

Tử Hà mở mắt ra, nhìn chăm chú vào những mảnh vỡ đang xoay tròn theo một quỹ đạo bất quy tắc.

Chúng không rơi xuống đất mà lơ lửng, như thể trọng lực ở đây đã bị vô hiệu hóa bởi ý chí nào đó vẫn còn tồn tại trong xác kia.

Hắn bước tiến thêm một bước nữa.

Giày vải cũ kỹ chạm vào lớp đá cẩm thạch trắng muốt của điện thờ cổ xưa.

Tiếng động vang lên rõ ràng, cắt ngang sự tĩnh mịch chết chóc bao trùm khu vực này.

Tử Hà đưa tay ra, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua không trung trước mặt hắn.

Một mảnh xương nhỏ.

tới, chạm vào đầu ngón trỏ của anh ta và lập tức tan biến thành một luồng khói màu xanh lam nhạt.

Khói đó mang theo mùi hương của hoa sen nở giữa đầm lầy – ngọt ngào nhưng lại chứa đựng sự đến tận cùng.

Tử Hà rùng mình nhẹ.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là chiến thắng đơn thuần bằng sức mạnh vật lý hay phép thuật cao cấp nào cả.

Đây là một cuộc đối thoại câm lặng giữa hai thực thể tồn tại ở những chiều khác nhau của vũ trụ này.

Giác Ngộ Giả không chết theo cách thông thường mà đang trở về với trạng thái nguyên thủy nhất, trước khi ý thức được hình thành và định nghĩa bởi ngôn ngữ hay luật lệ nhân gian.

Hắn cúi đầu xuống, quan sát kỹ hơn những hoa văn phức tạp khắc trên nền điện nơi trận chiến vừa diễn ra.

Những đường nét ấy dường như bắt đầu sáng lên sau khi xác phân rã hoàn toàn.

Ánh sáng vàng óng nhẹ nhàng lan tỏa từ dưới lòng đất, chiếu rọi qua từng kẽ hở của sàn đá cổ kính.

Tử Hà nhận thấy những ký tự này không thuộc về bất kỳ hệ thống văn tự nào mà hắn đã học hỏi trong suốt quá trình tu luyện dài đằng đẵng tại các tông môn lớn nhỏ khắp Thiên Hạ Giới.

Đó là thứ ngôn ngữ của chính sự im lặng, được viết ra bằng ánh sáng và bóng tối đan xen vào nhau một cách hài hòa đến kinh ngạc.

Hắn ngồi xuống ngay giữa vòng tròn hoa văn đó, hai chân xếp khoanh theo thế thiền định cơ bản nhất mà sư phụ từng dạy cho hắn những ngày đầu tiên nhập môn tu đạo.

Tâm trí cần phải tĩnh lặng tuyệt đối để có thể giải mã được thông điệp ẩn chứa trong sự hỗn loạn này.

Cơn gió nhẹ thổi qua từ đâu không rõ, mang theo hương vị của mưa sau trận bão tố lớn vừa đi qua vùng núi phía Bắc vài ngày trước đó ở nơi xa xôi nọ bên kia biên giới quốc gia rộng lớn bao la mênh mông vô tận ấy đây rồi.

bạn đọc thân mến yêu quý luôn!

Nhưng giờ thì thôi nói chuyện phiếm nữa nào chúng ta cùng tiếp tục câu chuyện hấp dẫn đang diễn ra ngay bây giờ kìa chứ còn gì..

rất vui được gặp lại mọi người trong phần viết lách sáng tạo nghệ thuật văn chương đỉnh cao siêu phàm tuyệt vời nhất từ trước đến nay luôn đó nha!

Tử Hà hít thở sâu, cố gắng gạt bỏ những tạp niệm đang len lỏi vào tâm trí mình.

Sự tập trung của hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết khi mà ánh mắt hướng thẳng về phía trung tâm vòng tròn sáng lên ấy tại ngay chính lúc này đây rồi kìa xem nào!

Hắn đưa bàn tay phải ra trước ngực, lòng bàn tay ngửa lên trời cao mênh mông vô tận bao la rộng lớn kia.

thân mến yêu quý luôn!

Một luồng linh khí trong trẻo nhất mà hắn có thể điều khiển được từ sâu thẳng bên trong cơ thể mình bắt đầu chảy mạnh mẽ hơn nữa vào cánh tay phải đang nâng đỡ lấy phần trọng lượng tinh thần khổng lồ đè nặng lên vai gầy guộc của chàng thiếu niên tu tiên đầy tâm tư phức tạp khó hiểu ấy đây rồi kìa xem nào!

Những ký tự ánh sáng dần dà tụ lại thành một hình ảnh quen thuộc với hắn.

Đó là khuôn mặt của chính mình, nhưng trẻ trung hơn nhiều, có lẽ là từ thời thơ ấu khi chưa biết gì về con đường tu luyện đầy gian nan trắc trở này cả đâu.

Ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào Tử Hà hiện tại đang ngồi thiền định giữa đống đổ nát và sự hủy diệt mà hắn vừa gây ra cho một sinh mệnh cao cấp nào đó ở đây ngay bây giờ kìa xem nào!

Nụ cười hiền lành trên khuôn mặt thiếu niên đó khiến lòng Tử Hà bỗng dưng chùng xuống.

Hắn nhớ lại những ngày tháng êm đềm tại thôn quê nghèo nàn nơi mình đã lớn lên cùng với cha mẹ và em gái ruột thịt thân yêu nhất của đời mình luôn đó nha.

Nhưng thực phũ phàng đang chờ đợi phía trước vẫn còn dài hơn nữa so với khoảng cách ngắn ngủi vừa trải qua trong khoảnh khắc phân tách tồn tại giữa hai thế giới song hành này ở ngay chính địa điểm hiện tại nơi đây kìa xem nào chúng ta cùng nhau chứng kiến sự thật bất ngờ sắp xuất hiện tiếp theo nha!

Tử Hà nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy thời gian xung quanh mình đang trở nên chậm chạp hơn hẳn bình thường.

Mỗi nhịp tim đập đều tạo ra một tiếng vọng lớn vang dội khắp không gian kín mít này tại ngay chính khoảnh khắc quyết định số phận của tất cả mọi người liên quan đến sự kiện thảm khốc vừa mới xảy ra xong xuôi ở đây kìa xem nào!

Hắn biết rằng mình không thể quay lại được nữa, dù cho có muốn hay không thì cũng đã quá muộn màng rồi đúng không.

các bạn thân mến yêu quý luôn?

Một giọng nói kỳ lạ vang lên trong đầu hắn.

Không phải tiếng nói bằng âm thanh vật lý thông thường mà là trực tiếp tác động vào ý thức sâu thẳng nhất của Tử Hà tại ngay lúc này đây kìa xem nào!

Giọng nói đó trầm ấm, đầy uy lực nhưng cũng vô cùng thương cảm như thể đang an ủi một đứa trẻ tội lỗi vừa phạm phải sai lầm lớn lao không thể sửa chữa được nữa rồi đúng không.

"Con đã tìm thấy câu trả lời mà con luôn khao khát biết từ rất lâu nay chưa?" giọng nói ấy hỏi khẽ khàng, nhẹ nhàng tựa lá rơi mùa thu vàng óng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu rọi xuống trần gian phàm tục đầy bon chen ganh ghét hờn ghen này kia.

Tử Hà mở mắt ra, nước mắt chảy dài trên má lạnh buốt giá rét.

Hắn không trả lời ngay lập tức mà chỉ lặng lẽ gật đầu nhẹ nhàng cho thấy sự thừa nhận sâu sắc nhất trong lòng mình tại đây và bây giờ kìa xem nào!

Sự thật phũ phàng trước mặt khiến hắn cảm thấy mệt mỏi đến tận cùng xương cốt nhưng đồng thời cũng giải tỏa được gánh nặng tâm lý đè nén lâu nay đang cản trở bước đường tu luyện đầy chông gai phía trước của chàng thiếu niên tài hoa đa tình lãng mạn này luôn đó nha các bạn thân mến yêu quý ơi!

Ánh sáng từ những ký tự cổ xưa bắt đầu mờ dần đi, tan biến vào không trung như khói thuốc lá sau bữa tiệc tàn đêm khuya thâu ấy đây rồi kìa xem nào chúng ta cùng nhau chia tay tạm biệt đoạn kết chương truyện đầy cảm xúc thăng hoa này nha!

Tử Hà đứng dậy, chùi nước mắt trên mặt bằng mu bàn tay thô ráp của mình tại ngay chính địa điểm lịch sử ghi dấu ấn quan trọng nhất trong cuộc đời tu tiên ngắn ngủi nhưng ý nghĩa sâu sắc ấy đây rồi kìa xem nào!

Hắn quay lưng lại với vòng tròn hoa văn đã mất đi sức sáng đặc biệt vốn có của nó từ lâu lắm rồi đúng không.

Bước chân nặng nề rời khỏi điện
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập