← Quay lại

Hắc Thần Chi Tồn - Chương 2: Rừng Thái Cổ

Hắc Thần Chi Tồn | Chương 2

# Hắc Thần Chi Tồn - Chương 2: Rừng Thái Cổ

Hàn Lệ bước vào khu rừng đầu tiên trong cuộc hành trình tìm kiếm ba thứ quý.

Đây là Rừng Thái Cổ - một khu rừng được cho là nơi ở của thần linh và quỷ quái. Dân làng xung quanh đều tránh xa nơi này, không ai dám đặt chân vào.

Nhưng Hàn Lệ không có lựa chọn. Nàng phải vào đây để tìm Nước Mắt Quỷ - thứ đầu tiên trong ba thứ cần thiết.

Rừng tối om, những tán cây cao lớn chắn hết ánh sáng. Nàng phải dùng một ngọn đuốc để soi đường.

"Quỷ ở đâu?" nàng tự hỏi.

Đúng lúc đó, một tiếng rì rào vang lên từ xa xa. Hàn Lệ dừng bước, tai lắng nghe.

Tiếng rì rào ngày càng gần. Và rồi, nàng thấy chúng - hàng trăm đôi mắt đỏ lòm đang nhìn nàng từ bóng tối.

"Quỷ!" dân làng trong truyền thuyết đã nhắc đến những sinh vật này.

Hàn Lệ nín thở. Nàng phải cẩn thận - nếu quỷ phát hiện ra nàng, bọn chúng sẽ xé nàng thành từng mảnh.

Nhưng dù nàng có cẩn thận đến đâu, bọn quỷ vẫn đang tiến về phía nàng.

"Hắc Thần, bọn chúng đến rồi." một giọng nói vang lên trong đầu nàng.

Hàn Lệ giật mình. "Ai đang nói?"

"Ta là Hắc Thần - linh hồn bị phong ấn trong cơ thể ngươi từ khi ngươi sinh ra." giọng nói đáp.

Hàn Lệ sững sờ. Nàng mang trong mình một linh hồn? Và hơn nữa, là Hắc Thần - một trong Tứ Đại Thần Bị Lưu Đày?

"Ngươi là..."

"Ta là thần bị lưu đày vì tội phản nghịch." Hắc Thần nói. "Và lời nguyền của ngươi chính là do ta tạo ra."

Hàn Lệ nghe vậy, trong lòng lạnh ngắt. Lời nguyền là do Hắc Thần tạo ra? Vậy sao nàng phải chịu đựng cả đời?

"Ngươi không cần giận." Hắc Thần nói, như nhìn thấu tâm can của nàng. "Lời nguyền là do ta tạo ra, nhưng không phải vì ta muốn hại ngươi. Mà là để bảo vệ ngươi."

"Bảo vệ?" Hàn Lệ không hiểu.

"Nếu không có lời nguyền, ngươi đã chết từ lâu." Hắc Thần giải thích. "Cha ngươi đã giao ước với một pháp sư điên - đổi lấy sức mạnh, hắn đã bán linh hồn của con gái mình. Lời nguyền của ta là lá chắn bảo vệ ngươi khỏi bị hãm hại."

Hàn Lệ nghe vậy, nước mắt chảy dài. Nàng đã oán trách số phận, nhưng hóa ra cha nàng mới là kẻ gây ra tất cả.

"Ta..." nàng không biết nói gì.

"Không cần nói gì." Hắc Thần nói. "Bây giờ, bọn quỷ đang đến. Ngươi phải chạy."

Hàn Lệ nhìn về phía bóng tối. Quỷ đã bao vây nàng từ mọi phía. Nàng không thể chạy.

"Ta không thể chạy." nàng nói.

"Đúng." Hắc Thần đồng ý. "Nhưng ngươi có thể chiến đấu."

"Chiến đấu? Ta chỉ là một cô gái bình thường."

"Ngươi không bình thường." Hắc Thần nói. "Ngươi mang trong mình linh hồn của một thần. Nếu ngươi chịu hợp nhất với ta, ngươi có thể sử dụng một phần sức mạnh của ta."

Hàn Lệ suy nghĩ. Nàng có thể hợp nhất với một thần bị lưu đày? Liệu đó có phải là con đường đúng đắn?

Nhưng nàng không có thời gian để suy nghĩ. Quỷ đã tiến đến gần, chỉ còn cách nàng vài bước chân.

"Ta chấp nhận!" nàng hét lên.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng đen từ sâu thẳm bên trong nàng bùng cháy. Tóc nàng bay lên, mắt nàng chuyển từ bạc sang đỏ thẫm.

"Cô gái kia!" một con quỷ hét. "Sao ngươi lại có thể..."

Hàn Lệ không đáp. Nàng vung tay, một luồng sóng năng lượng đen bắn ra, quỷ xung quanh nàng bị hất tung ra sau.

"Đó là... sức mạnh của Hắc Thần!" một con quỷ hét.

Bọn quỷ bắt đầu lùi lại, sợ hãi trước sức mạnh mới của Hàn Lệ.

Nhưng Hàn Lệ biết - nàng chỉ có thể sử dụng sức mạnh này trong giới hạn. Và nàng đã dùng gần hết năng lượng chỉ trong một đòn.

"Chạy đi." Hắc Thần nói. "Trước khi bọn quỷ nhận ra ngươi đang yếu."

Hàn Lệ không chần chừ. Nàng chạy, bỏ lại sau lưng những con quỷ đang đợi cơ hội.

Nàng chạy suốt đêm, đến khi trời sáng thì mới dừng lại. Nàng đã thoát được, nhưng nàng biết - đó chỉ là khởi đầu.

Còn Rừng Thái Cổ, còn Nước Mắt Quỷ, còn cả một cuộc hành trình dài phía trước.

"Ngươi cần nghỉ ngơi." Hắc Thần nói.

"Ta không thể nghỉ." Hàn Lệ đáp. "Ta chỉ có một năm."

"Nhưng nếu ngươi gục ngã giữa đường, ngươi sẽ không bao giờ đến đích."

Hàn Lệ nghe lời. Nàng tìm một bụi cây rậm, ngồi xuống nghỉ.

Nhưng nàng không ngủ. Nàng suy nghĩ về những gì Hắc Thần đã nói - về cha nàng, về lời nguyền, về sức mạnh.

Và nàng nhận ra - có lẽ số phận của nàng không phải là bị nguyền rủa. Mà là được chọn.

Chọn để đối mặt với số phận, chọn để chiến đấu, chọn để trở thành người mạnh mẽ nhất.

"Ta sẽ tìm được ba thứ." nàng thề. "Và ta sẽ phá vỡ lời nguyền này."

Hắc Thần im lặng. Nhưng Hàn Lệ có thể cảm nhận được - lão đang mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc