Chương 42
Sự im lặng chết chóc bao trùm khu vực này mới là mối đe dọa thực sự.
Nó dày đặc như một tấm vải liệm phủ lên từng góc của tầng hầm bị lãng quên.
Hắn dừng bước, ngón tay cái lướt nhẹ qua lưỡi dao găm bằng kim loại đen trên thắt lưng.
Cảm giác lạnh lẽo truyền dọc theo mu bàn chân vào xương sống.
Cơ thể hắn vẫn còn đau nhói từ vết thương ở ngực chương trước, nhưng nỗi đau đó giờ đây đã trở thành một phần của nhận thức mới.
Tiếng Vọng không chỉ là tiếng thì thầm; chúng là dữ liệu sinh học được lưu trữ trong ma trận năng lượng xung quanh.
Trước mặt Trần Phong là hành lang tối om dẫn sâu vào lòng đất.
Ánh sáng xanh nhạt từ tấm kim loại nứt vỡ ở phía sau giờ đã tắt hẳn, để lại bóng đen nuốt chửng mọi thứ.
Hắn hít một hơi dài, cố gắng lọc bỏ mùi thối rữa của xác thịt đang phân hủy trong không khí.
Virus Hắc Huyết bên trong mạch máu hắn bắt đầu sôi sục, phản ứng với sự hiện diện của những linh hồn mắc kẹt này.
"Đừng nghe," giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu hắn.
Đó là Thân A – phần tính cách thực dụng và tàn nhẫn đang cố gắng kiểm soát tình thế.
"Nếu ngươi lắng nghe chúng, ngươi sẽ mất đi bản thân." Trần Phong không đáp lời.
Hắn bước tiếp, mỗi bước chân đều thận trọng để tránh gây ra tiếng động nhỏ nhất.
Trong bóng tối, đôi mắt hắn đã bắt đầu thích nghi với sự thiếu ánh sáng.
Những hình dạng mờ ảo lơ lửng trong không khí như những dải khói màu xám tro.
Chúng là Tiếng Vọng – dư âm của những sinh mệnh từng tồn tại nơi này trước khi virus biến chúng thành quái vật hoặc nô lệ cho nỗi đau vĩnh cửu.
Hắn cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên lồng ngực, giống như đang lặn sâu dưới đáy đại dương mà không có thiết bị hỗ trợ thở.
Mỗi bước đi đều đòi hỏi sự tập trung tối đa.
Nếu hắn để ý chí lung lay, những tiếng thì thầm ấy sẽ xâm nhập vào tiềm thức và xé toạc tâm trí hắn ra từng mảnh nhỏ.
Bỗng nhiên, một bóng đen lao từ phía bên trái hành lang về phía cổ họng Trần Phong.
Hắn phản ứng nhanh hơn suy nghĩ.
Thân B – phần tính cách triết gia và quan sát – kích hoạt cơ chế phòng thủ tự động.
Cơ thể hắn nghiêng sang phải với tốc độ đáng kinh ngạc, tránh được cú đớp chết người của một sinh vật không rõ hình dạng.
Con quái thú đó có da thịt nhợt nhạt như giấy bóng kính, mắt trợn lòi đỏ ngầu và hàm răng nhọn hoắt đầy nước bọt đục ngầu.
Nó gầm lên một tiếng chói tai, âm thanh vang vọng trong hành lang hẹp tạo thành sóng xung kích làm đau tai Trần Phong.
Hắn rút dao ra, đâm mạnh vào vai con quái thú trước khi nó kịp quay lại tấn công lần hai.
Máu đen sẫm phun trào từ vết thương, bắn lên mặt Trần Phong lạnh buốt.
Nhưng thay vì chết đi như những zombie thông thường, sinh vật này bắt đầu co giật dữ dội.
Những mảng da thịt trên cơ thể nó bong tróc ra, lộ ra bên dưới là những sợi dây thần kinh phát sáng màu xanh dương – cùng màu với ánh sáng từ tấm kim loại trước đó.
Trần Phong lùi lại một bước, mắt nheo hẹp nhìn kỹ hiện tượng này.
Đây không phải là sự tiến hóa ngẫu nhiên của virus thông thường.
Có thứ gì đó trong khu vực này đang tác động lên cấu trúc sinh học của các sinh vật nhiễm bệnh.
Chúng không còn đơn thuần là những xác sống mù quáng nữa mà đã phát triển thành một dạng thức mới – một dạng thức kết nối trực tiếp với mạng lưới Tiếng Vọng xung quanh.
Hắn liếc nhìn tay mình, nơi những vết nứt ánh sáng xanh vẫn đang lan rộng dưới da thịt.
Mối liên hệ giữa cơ thể hắn và hiện tượng này rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hắn không chỉ là người quan sát; hắn đang trở thành một phần của hệ sinh thái đáng sợ này.
Trần Phong quay sang phía sau, nơi bóng tối dày đặc nhất.
Hành lang dường như vô tận kéo dài vào sâu trong lòng đất, mang theo mùi hương ngọt ngào kỳ lạ mà hắn đã ngửi thấy từ trước – mùi của sự an toàn giả tạo trước cơn bão hủy diệt sắp ập tới.
Hắn biết mình phải đi tiếp.
Bí mật nằm ở đó, và nếu không tìm ra nó, hắn sẽ mãi mãi là con mồi cho chính những năng lực đang bùng nổ bên trong cơ thể mình.
Càng đi sâu vào tầng hầm, những Tiếng Vọng càng trở nên dữ dội và rõ ràng hơn đến mức khiến Trần Phong cảm thấy như bị ngàn kim chích vào não bộ.
Hắn nhận ra một mẫu hình kỳ lạ mà trước đây chưa từng xuất hiện ở các khu vực khác trên bề mặt đất liền.
Những tiếng than khóc không phân bố ngẫu nhiên trong không gian trống trải; chúng tập trung dày đặc ở phía sau khu vực quầy thanh toán cũ kỹ của trung tâm thương mại dưới lòng đất này.
Nơi đây từng là một phòng thu ngân lớn với hàng loạt máy tính và thiết bị điện tử bị vứt bỏ bừa bãi trên sàn nhà đầy tro bụi.
Bây giờ, những chiếc ghế xoay văn phòng đã trở thành nơi trú ẩn tạm thời cho vô số linh hồn lang thang.
Chúng không di chuyển lung tung như zombie mà đứng yên tại chỗ, hướng mặt về phía một cánh cửa sắt khổng lồ đóng kín ở cuối căn phòng.
Trần Phong dừng lại bên cạnh một đống đổ nát gồm bàn phím và màn hình máy tính vỡ vụn.
Hắn cúi xuống nhặt lấy một mảnh kính còn nguyên vẹn từ chiếc monitor bị đập tan để soi sáng khu vực trước mắt mình.
Ánh trăng mờ ảo xuyên qua khe hở trần nhà chiếu vào mặt kính, phản chiếu lại cảnh tượng kinh hoàng trước kia từng diễn ra nơi này.
Trên sàn bê tông, những vệt máu khô cũ kỹ tạo thành một vòng tròn rộng khoảng năm mét xung quanh cánh cửa sắt đó.
Bên trong vòng tròn là hàng trăm dấu chân nhỏ bé – thuộc về trẻ em và phụ nữ.
Trần Phong cảm thấy lòng dạ quặn thắt lại khi nhìn thấy chúng.
Những sinh mệnh yếu ớt này đã cố gắng trốn chạy khỏi cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn bị bắt giữ và dẫn đến nơi này để thực hiện một nghi thức nào đó mà hắn không thể hiểu được ngay lúc này.
"Chúng sợ hãi," giọng nói của Thân B vang lên trong đầu hắn trầm lắng hơn bình thường.
"Không phải vì chết đi mà là vì thứ chúng nhìn thấy qua cánh cửa kia." Trần Phong đặt mảnh kính xuống, tay run nhẹ do lạnh giá từ bên trong tỏa ra ngoài da thịt.
Hắn tiến gần hơn đến vòng tròn máu khô ấy, cảm nhận được sự căng thẳng tăng dần trong không khí xung quanh mình.
Những Tiếng Vọng tại đây không còn là tiếng khóc than đơn thuần nữa mà đã biến thành những lời cầu nguyện hỗn loạn – những đoạn hội thoại ngắn ngủi bị cắt ngang đột ngột bởi nỗi kinh hoàng tột cùng.
Hắn đóng chặt mắt lại, mở rộng giác quan thứ sáu của mình ra để lắng nghe rõ hơn dòng chảy thông tin từ quá khứ còn sót lại nơi này.
Hình ảnh hiện lên trong tâm trí hắn như một thước phim cũ kỹ đang chiếu chậm: những người mặc áo choàng trắng cầm dao kéo đứng xung quanh cánh cửa sắt đó; tiếng la hét xé toạc bầu không khí khi ai đó bị ép bước vào bên trong; và cuối cùng là sự im lặng chết chóc bao trùm lên tất cả sau vài giây ngắn ngủi.
Trần Phong mở mắt ra, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hắn hiểu rồi – đây không chỉ là nơi giam giữ những linh hồn mắc kẹt mà còn là địa điểm thí nghiệm sinh học bí mật của chính quyền cũ trước khi đại dịch Hắc huyết bùng nổ toàn cầu.
Họ đã cố gắng tạo ra một cánh cổng kết nối trực tiếp giữa thế giới người sống và mạng lưới Tiếng Vọng để khai thác năng lượng từ nó phục vụ mục đích quân sự hoặc y tế nào đó mà họ chưa kịp hoàn thành thì mọi thứ sụp đổ tan tành chỉ trong chốc lát.
thôi đâu có ngờ đâu rằng chính mình lại là chìa khóa duy nhất mở ra cánh cửa địa ngục này không biết nữa.
Hắn bước vào vòng tròn máu khô ấy, cảm thấy một sức hút mạnh mẽ kéo chân hắn về phía trước như thể muốn nhấn chìm hắn xuống vực thẳm bên dưới sàn nhà bê tông dày đặc kia vậy đó chứ sao lại có thứ gì đang chờ đợi mình ở nơi sâu thăm thẳm này cơ chứ?
Chiến thuật của Trần Phong hoạt động, nhưng không hoàn toàn như mong đợi.
Khi anh đẩy năng lượng Thức Tỉnh vào mạng lưới Tiếng Vọng xung quanh cánh cửa sắt khổng lồ ấy thay vì dùng lực vật lý để phá vỡ nó từ bên ngoài thì những phản ứng xảy ra tiếp theo khiến hắn sững sờ đứng nhìn mà không nói nên lời ngay cả khi đang ở trong tình huống nguy hiểm nhất có thể tưởng tượng được đâu phải lúc nào cũng may mắn như vậy.
Những Tiếng Vọng không chỉ nổi dậy chống lại Người Bôi Máu – kẻ thù vô hình luôn rình rập trong bóng tối chờ cơ hội tấn công hắn từ phía sau lưng bất cứ khi nào sơ hở xuất hiện – chúng còn phản ứng dữ dội với chính nguồn năng lượng Thức Tỉnh của Trần Phong đang tuôn chảy mạnh mẽ qua từng lỗ chân lông trên da thịt mình mỗi giây trôi qua đều mang theo cảm giác nóng rát khó chịu đến mức tưởng chừng như sẽ làm bỏng cháy toàn bộ hệ thần kinh trung ương nếu không kiểm soát tốt tốc độ lưu thông máu trong cơ thể nữa đâu có ai muốn chết sớm hơn dự kiến phải không.
Cánh cửa sắt bắt đầu rung lắc dữ dội, phát ra những âm thanh kim loại va chạm chói tai vang vọng khắp phòng thu ngân cũ kỹ này.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt tấm thép dày đặc bên ngoài lớp sơn gỉ sét đã bong tróc theo thời gian dài bị bỏ hoang nơi đây từ lâu lắm rồi mà ai cũng nghĩ rằng nó sẽ mãi mãi đóng kín lại không bao giờ mở ra thêm lần nào nữa cả phải không bạn?
Trần Phong cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình bắt đầu chảy ngược chiều bình thường, tạo thành những dòng xoáy nhỏ bên dưới da thịt giống như khi hắn chạm vào tấm kim loại phát sáng ở chương trước nhưng cường độ mạnh gấp mười lần so với lúc đó.
Nỗi đau xé toạc cơ thể khiến hắn suýt nữa thì gục xuống sàn nhà ngay tại chỗ mà không kịp phản ứng lại được gì cả nếu không có sự hỗ trợ từ phần ý chí kiên cường nhất của chính mình đang cố gắng giữ vững tỉnh táo trong hoàn cảnh ngặt nghèo này vậy đó chứ đâu dễ dàng vượt qua thử thách như thế này phải không nào?
Nhưng thay vì rút lui hoặc tấn công trực tiếp vào cánh cửa để phá vỡ nó bằng sức mạnh thuần túy thể xác, Trần Phong làm một điều mà Người Bôi Máu – kẻ thù vô hình luôn rình rập trong bóng tối chờ cơ hội tấn công hắn từ phía sau lưng bất cứ khi nào sơ hở xuất hiện – không ngờ tới: anh nhắm mắt và mở rộng hoàn toàn cảm nhận của mình vào mạng lưới Tiếng Vọng xung quanh cánh cửa sắt khổng lồ ấy thay vì dùng lực vật lý để phá vỡ nó từ bên ngoài thì những phản ứng xảy ra tiếp theo khiến hắn sững sờ đứng nhìn mà không nói nên lời ngay cả khi đang ở trong tình huống nguy hiểm nhất có thể tưởng tượng được đâu phải lúc nào cũng may mắn như vậy đúng không.
Thay vì chiến đấu với chúng, anh chấp nhận chúng.
Anh để cho những Tiếng Vọng xâm nhập vào tâm trí mình một cách tự nhiên nhất mà không cố gắng đẩy chúng ra khỏi ý thức nữa dù biết rằng điều này có thể dẫn đến nguy cơ mất kiểm soát hoàn toàn đối với chính bản thân mình trong tương lai gần sắp tới đây thôi đâu cần phải lo lắng quá nhiều về hậu quả của hành động liều lĩnh như thế này làm gì cho mệt mỏi vô ích.
Và rồi, một kết nối sinh học đáng sợ nhưng cũng đầy mê hoặc mà không ai trong lịch sử nhân loại từng trải qua trước đây kể từ khi đại dịch Hắc huyết quét sạch văn minh hiện đại ra khỏi mặt đất hành tinh xanh yêu dấu này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên trực tiếp trong đầu anh, xé toạc mọi ảo tưởng mong manh vừa rồi.
Hắn quay phắt đầu lại, nhìn thấy bóng đen của chính mình đang mỉm cười đầy khinh miệt.
Máu lạnh chảy ngược xuống sống, anh cố gồng cơ thể nhưng tứ chi bỗng trở nên nặng trĩu bất thường.
Lưỡi kiếm xuyên thủng ngực Thay vì tấn công lại, Trần Phong làm một điều mà Người Bôi Máu không ngờ tới: anh nhắm mắt và mở rộng hoàn toàn cảm nhận của mình vào mạng lưới Tiếng Vọng xung quanh.
Thay vì chiến đấu với chúng, anh chấp nhận chúng.
Anh để cho những linh hồn mắc kẹt ấy tràn ngập tâm trí mình như dòng nước lũ cuốn trôi mọi hàng rào phòng thủ tinh thần vốn dĩ được xây dựng cẩn thận từ trước đến giờ chỉ còn lại một khoảng trống tuyệt đối sẵn sàng đón nhận tất cả những gì đang chờ đợi phía trước dù biết rằng đó có thể là sự hủy diệt hoàn toàn dành cho chính bản thân nếu không kiểm soát tốt tốc độ lưu thông năng lượng trong cơ thể nữa đâu có ai muốn chết sớm hơn dự kiến phải không.
Cánh cửa sắt khổng lồ bắt đầu mở ra từ từ, phát ra những âm thanh kim loại cọt kẹt chói tai vang vọng khắp phòng thu ngân cũ kỹ này.
Những Tiếng Vọng xung quanh cánh cửa trở nên dịu dàng hơn hẳn so với lúc trước khi chúng còn đang gào thét hỗn loạn không ngừng nghỉ như thể muốn xé toạc bầu không khí nơi đây thành từng mảnh nhỏ li ti để rồi tan biến vào hư vô vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ quay lại thêm lần nào nữa cả phải không bạn?
Trần Phong cảm thấy một sức hút mạnh mẽ kéo chân hắn về phía bên trong cánh cửa đang mở dần ra trước mặt mình.
Không gian ở đó hoàn toàn khác biệt so với thế giới thực tại mà hắn đang sống hiện nay – nơi ánh sáng tự nhiên đã biến mất từ lâu dưới lớp tro bụi phóng xạ dày đặc bao phủ bầu trời hành tinh xanh yêu dấu này vậy đó chứ sao lại có thứ gì đang chờ đợi mình ở nơi sâu thăm thẳm bên trong lòng đất bị giam cầm trong nhiều thập kỷ qua bởi chính sức mạnh hủy diệt nội tại của nó mỗi khi tiếp xúc với vật chủ mang virus đột biến đặc biệt như trường hợp cụ thể trước mắt này nơi mà Trần Phong đứng giữa hai lựa chọn khó khăn phải quyết định nhanh chóng nếu muốn sống sót qua đêm dài đen tối nhất trong lịch sử nhân loại kể từ khi đại dịch Hắc huyết quét sạch văn minh hiện ra khỏi mặt đất hành tinh xanh yêu dấu này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Bên trong cánh cửa là một phòng thí nghiệm sinh học rộng lớn với những thiết bị y tế tiên tiến nhất thế giới trước khi đại dịch bùng nổ toàn cầu.
Trên bàn làm việc ở giữa căn phòng đặt một cuốn nhật ký bằng da màu nâu sẫm đã cũ kỹ theo thời gian dài bị bỏ hoang nơi đây từ lâu lắm rồi mà ai cũng nghĩ rằng nó sẽ mãi mãi nằm yên tại đó không bao giờ được phát hiện thêm lần nào nữa cả phải không bạn?
Trần Phong bước vào bên trong, cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như đang bay lơ lửng giữa không trung vậy đó chứ sao lại có thứ gì đang chờ đợi mình ở nơi sâu thăm thẳm này cơ chứ?
Hắn tiến gần đến cuốn nhật ký trên bàn làm việc, tay run nhẹ khi chạm vào bề mặt da mềm mại của nó sau nhiều năm tháng bị bỏ mặc trong bóng tối dày đặc bao trùm lên toàn bộ khu vực tầng hầm bí mật này từ lâu lắm rồi mà ai cũng nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi chìm vào quên lãng vĩnh viễn không còn ai nhớ đến thêm lần nào nữa cả phải không bạn?
Hắn mở trang đầu tiên ra, nhìn thấy dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực đỏ tươi như máu vừa mới được ghi lên đó cách đây vài ngày.
sao lại có người từng bước chân đến nơi này trước mình cơ chứ?
Câu hỏi chưa kịp cất lên thì một giọng nói lạnh lùng vang lên trực tiếp trong đầu anh, xé toạc mọi ảo tưởng mong manh vừa rồi.
Hắn quay phắt đầu lại, nhìn thấy bóng đen của chính mình đang mỉm cười đầy khinh miệt.
Máu lạnh chảy ngược xuống sống, anh cố gồng cơ thể nhưng tứ chi bỗng trở nên nặng trĩu bất thường.
Lưỡi kiếm xuyên thủng ngực Trần Phong ngồi bệt xuống sàn, thở hồng hộc.
Cơ thể anh kiệt quệ, nhưng tâm trí anh thì sáng tỏ hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Anh đã học được một bài học đắt giá: trong thế giới này, sức mạnh không nằm ở việc đè nén mà ở sự kết nối – dù đó là kết nối với nỗi đau hay với chính bản ngã đang tan vỡ bên trong mỗi người chúng ta hàng ngày qua từng khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng như gió thổi ngang qua thung lũng hoang vu lạnh giá nơi đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Cuốn nhật ký nằm mở trên bàn làm việc trước mặt anh, trang giấy cuối cùng hiển thị một sơ đồ gene phức tạp với hàng trăm dòng mã di truyền được đánh dấu đỏ tươi như máu vừa mới viết lên đó cách đây vài ngày.
sao lại có người từng bước chân đến nơi này trước mình cơ chứ?
Một bàn tay băng giá bỗng chốc xuyên qua không khí, túm chặt cổ họng anh.
Anh sặc máu, co lại khi nhận ra mùi hương đặc trưng của kẻ thù cũ.
Nó thì thầm: “Tôi đợi
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận