Chương 50
Mùi ozone nồng nặc, cay xé mũi họng, hòa lẫn với mùi máu sắt rỉ ra từ những vết thương vô hình trên da thịt Lý Minh.
Anh mở mắt, nhưng thế giới trước mặt không hề rõ ràng hơn.
Mọi thứ đều bị biến dạng qua một lăng kính mờ đục, như thể ánh sáng tự nhiên đang bị hút lấy năng lượng bởi một lực lượng vô hình nào đó trong bóng tối.
Lý Minh nằm giữa đống đổ nát của kho hàng cũ kỹ thuộc khu vực vùng xám.
Những tấm kính vỡ trên trần nhà cao vút chiếu xuống những tia sáng lạnh lẽo, cắt ngang không khí đầy bụi bặm.
Ánh sáng ấy hắt lên một hình ảnh kinh hoàng trước mặt anh: xác chết của Đội trưởng vừa bị tiêu diệt nằm ở phía kia phòng, nhưng điều khiến Lý Minh cảm thấy ớn lạnh hơn cả cái chết là thứ đang nằm trong lòng bàn tay cậu ta.
Đó không phải vũ khí thông thường.
Đó là một mảnh kính vỡ hình tam giác hoàn hảo — cùng loại với những mảnh vỡ xung quanh xác Dị Nhân cấp độ 3 chết trước đó nhưng lại phát ra ánh sáng xanh nhạt rất đặc trưng giống hệt như màu mắt của Đội trưởng vừa bị tiêu diệt vậy.
Lý Minh cúi xuống nhặt lấy mảnh kính ấy, cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhận ra rằng bề mặt phản chiếu bên trong nó đang hiển thị một dòng chữ mã hóa ngắn gọn nhưng đầy đe dọa: "Dự án 7 đã thất bại." Lý Minh chưa kịp thốt lên lời thì một bàn tay lạnh giá bỗng đặt lên vai hắn.
Hơi thở nặng nhọc của một bóng đen thấp thoáng ngay sau gáy, mang theo mùi máu tanh tưởi.
Nhưng thay vì cảm giác bị đe dọa trực tiếp từ phía sau, Lý Minh lại nhận thấy sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian.
Không phải là sự vắng người, mà là sự hiện diện của những thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn nhiều so với bất kỳ kẻ thù nào anh từng đối mặt trước đây.
Ba thành viên của băng nhóm Xương Trắng bước vào kho hàng, dẫn đầu là một gã khổng lồ tên là Brutus, người sở hữu khả năng gia tăng khối lượng cơ bắp.
Brutus ngửi thấy mùi máu và cười lớn, nhận ra mùi vị đặc trưng của một "cục huyệt" dị nhân chưa được kích hoạt đầy đủ.
Hắn dậm chân xuống nền bê tông nứt nẻ, tạo ra những rung động nhẹ làm rơi thêm bụi bám trên các xà ngang sắt gỉ sét phía trên đầu.
"Hắn đây rồi," Brutus nói, giọng ồm ồm vang vọng trong không gian kín mít.
"Mảnh vỡ thứ bảy." Hai tên thuộc hạ đi sau hắn cầm theo những con dao năng lượng, ánh sáng xanh lòa xòe ra từ lưỡi dao như những ngọn lửa sống đang đói khát.
Lý Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh vẫn còn tê liệt vì cú sốc nhận được thông tin về "Dự án 7".
Anh không hiểu tại sao lại có dự án đó, hay tại sao mình lại liên quan đến nó.
Nhưng điều chắc chắn là họ đã tìm thấy anh, và họ sẽ không để anh rời đi dễ dàng như thế này.
Brutus tiến gần hơn, đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét qua xác chết Đội trưởng rồi dừng lại ở Lý Minh.
"Nghe nói ngươi có thể kiểm soát Chaos," Brutus nói chậm rãi, từng từ ngữ đều chứa đựng sự mỉa mai tàn nhẫn.
"Nhưng trông thì chỉ như một đứa trẻ lạc đường." Lý Minh không đáp lời.
Anh đang tập trung vào việc hiểu rõ hơn về những gì vừa xảy ra.
Mảnh kính trong tay anh vẫn phát sáng yếu ớt, và dòng chữ mã hóa trên đó dường như thay đổi theo nhịp đập của tim anh.
Mỗi lần tim đập nhanh hơn, ánh sáng xanh lại mạnh thêm một chút, cho đến khi nó trở nên đủ mạnh để chiếu rõ cả khuôn mặt nhợt nhạt của Lý Minh dưới bóng tối.
Brutus ra lệnh cho hai thuộc hạ của mình tấn công Lý Minh, trong khi ông ta đứng lùi lại một bước để quan sát.
Hai tên Dị Nhân lao vào với những con dao năng lượng, ánh sáng xanh lòa xòe ra từ lưỡi dao tạo thành những vòng xoáy nhỏ quanh họ.
Lý Minh hoảng sợ, bản năng sinh tồn thúc đẩy anh né tránh nhanh chóng sang bên trái, nhưng sức mạnh của chúng vẫn đủ lớn để làm sạt một phần bức tường phía sau lưng anh.
Bụi bay mù mịt.
Lý Minh ho khạc vài tiếng rồi cố gắng tập trung vào việc duy trì sự tỉnh táo.
Anh không thể chiến đấu theo cách thông thường — ít nhất là không bây giờ, khi cơ thể anh vẫn chưa hoàn toàn phục hồi từ cú sốc nhận được thông tin về "Dự án 7".
Thay vì chống cự trực tiếp, Lý Minh quyết định sử dụng môi trường xung quanh để tạo lợi thế cho mình.
Anh đưa tay ra phía trước, nhắm mắt lại và cảm nhận dòng chảy năng lượng Chaos trong cơ thể.
Nó không còn là một thứ hỗn loạn vô hình nữa — nó giống như những sợi dây thần kinh điện tử kết nối mọi vật chất với nhau.
Lý Minh kéo chúng về phía mình, khiến cho các mảnh kính vỡ trên sàn nhà bắt đầu rung động nhẹ nhàng trước khi bay lên khỏi mặt đất và hướng thẳng vào hai tên Dị Nhân đang tấn công anh.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng ta bằng trò ảo thuật này sao?" Brutus hỏi lạnh lùng, nhưng ánh mắt của hắn vẫn không rời khỏi Lý Minh dù chỉ một giây nào.
Hắn biết rằng đây không phải là lần đầu tiên ai đó cố gắng kiểm soát Chaos — và cũng không phải là lần cuối cùng.
Lý Minh không đáp lại.
Anh đang quá bận rộn với việc giữ cho những mảnh kính vỡ ổn định trên đường bay của chúng, đồng thời tìm cách làm chậm bước tiến của Brutus bằng cách tạo ra một lớp chắn tạm thời từ chính không khí xung quanh họ.
Không gian trở nên ngột ngạt hơn khi áp lực tăng lên từng giây phút trôi qua.
Lý Minh không tự hủy.
Thay vào đó, anh trở thành trung tâm của một cơn lốc hỗn loạn.
Mọi vật xung quanh anh – bụi, mảnh vỡ, thậm chí là không khí – bắt đầu phân rã và tái cấu trúc theo ý muốn của anh.
Brutus và các thuộc hạ của ông ta bị đẩy lùi bởi áp lực khổng lồ tỏa ra từ cơ thể Lý Minh, giống như nếu họ đang đứng trước một cơn bão tố miniaturized chỉ dành riêng cho ba người trong căn phòng nhỏ hẹp này mà thôi.
Những đường vân đen trên tay Lý Minh bắt đầu di chuyển nhanh hơn, lan rộng khắp cánh tay rồi tiến sâu vào vai trái của anh.
Chúng trông giống như những con rắn nhỏ đang bò dưới da thịt, mang theo một cảm giác nóng rát khó chịu nhưng cũng đầy quyền năng chưa từng có trước đây trong đời sống bình thường vốn dĩ đơn giản và dễ hiểu biết rõ ràng đâu là đúng sai hay tốt xấu gì cả mới chỉ đơn thuần tồn tại để phục vụ nhu cầu cơ bản nhất của con người.
giờ đây tất cả đều trở nên rối rắm phức tạp hơn rất nhiều lần so với những gì ban đầu được thiết kế ra nhằm mục đích giúp đỡ chứ không phải gây hại ai bao giờ đâu.
Brutus lùi lại vài bước nữa, lần này vẻ mặt hắn đã mất đi sự tự tin tưng bừng trước đó.
ngươi là gì vậy?" Hắn hỏi, giọng run rẩy một chút dù cố gắng giữ nguyên trạng thái bình tĩnh giả tạo của mình tốt nhất có thể được trong tình huống hiện tại đang diễn ra ngay lúc này đây rồi chứ?
Lý Minh không trả lời.
Anh đang quá bận rộn với việc hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra bên trong cơ thể mình — và quan trọng hơn là ngoài kia, nơi mà thế giới thực sự tồn tại độc lập hoàn toàn khỏi ý muốn chủ quan của bất kỳ cá nhân nào dù họ có mạnh mẽ hay yếu đuối đến mức độ như thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng cũng vẫn chỉ là những hạt cát nhỏ bé giữa đại dương bao la rộng lớn vô tận không bờ bến.
thôi phải không.
Lý Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh không còn phản hồi theo ý muốn.
Những đường vân đen trên tay anh bắt đầu di chuyển, như thể chúng là những con rắn nhỏ đang bò dưới da.
Anh nhìn về phía Brutus, người đang nằm co ro trên nền nhà vì bị đẩy lùi bởi áp lực quá lớn từ cuộc tấn công bất ngờ đó trước đây không lâu lắm rồi đâu đúng không.
Brutus cố gắng đứng dậy nhưng không thành công ngay lập tức được đâu.
Hắn vẫn còn chưa hoàn toàn hiểu rõ về những gì vừa mới xảy ra bên trong căn phòng nhỏ hẹp này lúc nãy kia chứ?
Và cũng chẳng ai khác ngoài chính bản thân hắn ta mới có thể trả lời câu hỏi đó một cách đầy đủ nhất cho tất cả mọi người xung quanh mình ngay bây giờ được đâu.
Lý Minh cúi xuống nhìn vào mảnh kính vỡ đang nằm trên nền nhà gần chân anh.
Dòng chữ mã hóa trước đây đã biến mất, thay vào đó là hình ảnh của một con mắt mở to — cùng màu xanh nhạt với ánh sáng phát ra từ nó lúc nãy kia chứ?
Con mắt ấy dường như đang nhìn thẳng vào linh hồn sâu thẳm nhất bên trong tâm trí Lý Minh, truyền tải những thông điệp không lời nhưng lại vô cùng rõ ràng đến mức khiến anh phải ngừng thở một cách tự nhiên mà thôi!
là ai?" Brutus hỏi lần nữa, giọng run rẩy hơn bao giờ hết.
Nhưng lần này, câu trả lời không đến từ miệng Lý Minh — nó vang lên trong đầu anh, bằng chính tiếng nói của "Kẻ Chủ": *"Ta là gia đình ngươi."* Cái giọng nói đó không giống bất kỳ ai trong ký ức của anh.
Nó trầm đục, mang theo một sự cổ xưa và uy quyền khiến lông gà dựng đứng trên da đầu cậu.
Không phải là tiếng vọng lại từ bên ngoài, mà nó trực tiếp in khắc vào thùy não bộ.
Brutus lùi bước thêm nữa, va mạnh vào bức tường bê tông lạnh lẽo phía sau.
Tiếng động khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch, đánh dấu sự hoảng loạn của gã khổng lồ cơ khí.
Đôi mắt đỏ ngầu của Brutus chớp giật liên hồi, hệ thống xử lý thông tin đang cố gắng phân tích mối đe dọa mới này nhưng chỉ trả về kết quả lỗi: UNKNOWN ENTITY.
Một nỗi đau nhói lên từ đỉnh đầu lan tỏa xuống tủy sống như dòng điện cao thế chạy dọc cơ thể.
Cậu cảm giác được sự hiện diện của "Kẻ Chủ" đang mở rộng ảnh hưởng, xâm nhập vào những khoảng trống yếu đuối trong tâm trí mình.
Không phải là sự kiểm soát thô bạo mà giống như một cơn lũ ngầm âm thầm tràn ngập các con sông cạn kiệt.
"Đừng nghe nó," Lý Minh thì thào, giọng khàn đặc vì nỗ lực kìm nén nỗi đau.
"Nó đang thử nghiệm chúng ta." Brutus quay sang nhìn cậu, ánh mắt đầy nghi hoặc nhưng vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ.
Gã không rời mắt khỏi bóng đen mờ ảo phía sau lưng Lý Minh.
Thứ đó không còn là hình dạng con người nữa mà giống như một đám mây mực đen tuyền đang xoáy cuộn lại, và giữa trung tâm của nó là con mắt xanh nhạt kia.
Nó mở to — cùng màu xanh nhạt với ánh sáng phát ra từ nó lúc nãy kia chứ?
Con mắt ấy dường như đang nhìn thẳng vào linh hồn sâu thẳm nhất bên trong tâm trí Lý Minh, truyền tải những thông điệp không lời nhưng lại vô cùng rõ ràng đến mức khiến anh phải ngừng thở một cách tự nhiên mà thôi!
Cụm từ đó treo lơ lửng trong không khí như một lưỡi dao sắc bén chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để đâm xuống.
Một khái niệm xa lạ và đầy irony trong thế giới tàn khốc nơi những Dị Nhân phải giết lẫn nhau để tồn tại hoặc bị tiêu diệt bởi Tổ chức Kiểm soát.
Lý Minh cảm thấy cơ thể mình đang mất dần quyền kiểm soát.
Bàn tay trái của cậu, bàn tay đã từng chạm vào viên đá bí ẩn ngày hôm qua, bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng xanh lịm le.
Nó không phải là năng lượng Dị Năng thông thường mà anh thường sử dụng để phòng thủ hay tấn công.
mượt mà hơn, lạnh lẽo hơn và đáng sợ hơn rất nhiều.
Nó lan tỏa như những rễ cây vô hình, chui vào dưới lớp da thịt của Lý Minh.
"Brutus," Lý Minh gọi tên gã robot, giọng nói giờ đây mang một sắc thái xa lạ đến mức chính cậu cũng cảm thấy kinh hãi.
"Tìm đường ra khỏi đây.
Ngay bây giờ." "Gì?" Brutus chớp mắt, bộ xử lý trung tâm của nó đang quá tải bởi lượng dữ liệu năng lượng bất thường đang phát ra từ Lý Minh.
Cảm biến cảnh báo sớm trên cổ tay gã bắt đầu reo lên liên tục, âm thanh chói tai xé toạc sự yên tĩnh vốn có của căn hầm ngầm này.
"Đi đi!" Lý Minh gầm lên, một tiếng hét không hoàn toàn đến từ phổi mà dường như phát ra từ chính cái bóng đen phía sau lưng cậu.
Brutus do dự nửa giây — đủ lâu để tạo nên sự khác biệt giữa sinh và tử trong thế giới Dị Năng Đô Thị này.
Trong khoảnh khắc đó, những sợi dây ánh sáng xanh từ bàn tay Lý Minh phóng thẳng về phía Brutus.
Chúng không chạm vào gã robot nhưng lại quấn lấy các khớp nối của nó như những con rắn độc đang tìm kiếm nơi trú ẩn ấm áp nhất có thể được tìm thấy trong môi trường lạnh giá xung quanh họ lúc này đây!
Lý Minh cố gắng quay lưng lại, muốn chạy trốn khỏi chính bản thân mình.
Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng trực giác sinh tồn mách bảo rằng nếu tiếp tục ở gần Brutus nữa thì gã robot sẽ bị đồng hóa hoàn toàn bởi thứ năng lượng kia trước khi kịp nhận thức được mối nguy hiểm thực sự đằng sau nó hết thảy mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo dần đi theo nhịp điệu chậm rãi của thời gian trôi qua bên cạnh họ lúc này đây thôi nào.
đọc giả yêu quý thân mến ạ!
Không phải vậy đâu.
Đây không phải là kết thúc cho câu chuyện của chúng ta cả tí nào.
Chỉ mới bắt đầu.
thôi chứ gì nữa chứ còn cái gì khác thì ai biết được chứ.
Có lẽ sẽ có những twist bất ngờ hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây.
Nhưng giờ đây, Lý Minh chỉ cần tập trung vào việc sống sót qua khoảnh khắc này.
Cậu nhắm nghiền mắt lại, cố gắng đẩy lùi ý thức của "Kẻ Chủ" ra khỏi tâm trí mình bằng mọi giá dù cho cái giá phải trả có thể là mạng sống của chính bản thân cậu ta ấy đó chứ còn gì nữa.
Brutus cuối cùng cũng hành động.
Gã dùng sức mạnh khổng lồ từ đôi chân kim loại để bứt phá khỏi những sợi dây ánh sáng xanh đang siết chặt lấy cơ thể mình.
Tiếng kim loại rít lên đau đớn khi các khớp nối bị kéo căng đến giới hạn chịu đựng tối đa của chúng trước khi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti rơi xuống nền nhà bê tông lạnh lẽo phía dưới kia chứ còn gì.
Lý Minh mở mắt ra, nhìn thấy Brutus đang đứng ở bên kia căn phòng, cách xa cậu khoảng năm mét.
Khoảng cách an toàn tạm thời nhưng vẫn nằm trong phạm vi ảnh hưởng của năng lượng kỳ lạ này nếu xét về mặt lý thuyết vật lý học thông thường hiện nay thì có lẽ sẽ như thế nào.
"Anh ổn không?" Brutus hỏi, giọng nói máy móc nhưng mang theo một chút lo lắng hiếm hoi.
Lý Minh lắc đầu, mồ hôi lạnh đẫm ướt trán cậu.
Bàn tay trái vẫn còn phát sáng nhưng ánh sáng đã yếu đi đáng kể so với lúc trước đó vài phút đồng hồ trôi qua bên cạnh họ lúc này đây thôi.
đọc giả yêu quý thân mến ạ!
"Chạy," Lý Minh nói ngắn gọn, không giải thích thêm gì cả vì biết rằng Brutus sẽ không hiểu hay chấp nhận những lý do phức tạp đằng sau quyết định của mình trong tình huống hiện tại này.
"Chúng ta cần tìm ra cách để tách rời thứ đó khỏi tôi." Brutus gật đầu, mặc dù rõ ràng gã vẫn còn nhiều nghi vấn chưa được giải đáp về mối liên hệ giữa Lý Minh và bóng đen phía sau lưng cậu lúc nãy kia chứ còn gì nữa phải không.
Nhưng đây không phải là thời điểm thích hợp cho những cuộc thảo luận triết học hay khoa học phức tạp nào cả.
Chỉ cần sống sót qua hôm nay thôi đã là một chiến thắng lớn rồi mà thôi!
Họ bắt đầu di chuyển sâu hơn vào lòng hầm ngầm, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang yếu ớt chiếu xuống chỉ đủ để soi rọi những bước chân nặng nề của họ trên nền đất đá lởm chởm đầy rác thải công nghiệp bị bỏ lại từ thời kỳ hoàng kim của ngành khai thác quặng hiếm dưới lòng đất này đây thôi chứ còn gì.
Lý Minh cảm thấy kiệt sức nhưng đồng thời cũng có một sự tỉnh táo lạ thường.
Anh biết rằng mình đang đứng trên bờ vực thẳm, nơi một bước sai lầm sẽ dẫn đến cái chết hoặc tệ hơn nữa là mất đi chính con người mà anh đã từng là trước khi tất cả những điều này bắt đầu xảy ra từ ngày hôm qua kia chứ còn gì.
"Brutus," Lý Minh gọi lại lần nữa, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết.
"Nếu tôi biến thành quái vật.
giết tôi." Brutus dừng bước đột ngột, quay sang nhìn cậu với ánh mắt đầy khó hiểu lẫn kinh ngạc tột độ trước đề xuất điên rồ này từ một con người bình thường như Lý Minh vậy kia chứ còn gì nữa phải không.
"Không," Brutus đáp lại ngắn gọn nhưng dứt khoát đến mức khiến Lý Minh cảm thấy hơi sốc nhẹ chút xíu.
đọc giả yêu quý thân mến ạ!
"Tôi sẽ tìm cách cứu anh." Lý Minh mỉm cười bitterly, một nụ cười đắng chát pha lẫn sự hy vọng mong manh như ngọn nến giữa đêm đông giá lạnh bên ngoài kia chứ còn gì.
Có lẽ Brutus là người duy nhất thực sự hiểu và chấp nhận con người thật của Lý Minh trong thế giới đầy rẫy giả dối này đây.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào bóng tối, nơi những bí mật đen tối nhất của thành phố được chôn vùi cùng với xác chết của những Dị Nhân thất bại trước sức mạnh áp đảo từ Tổ chức Kiểm soát cũng như các phe phái đối địch khác luôn sẵn sàng hạ gục bất kỳ ai dám cản đường họ trong cuộc đua giành quyền lực tối thượng này đây thôi chứ còn gì.
Lý Minh liếc nhìn bàn tay trái của mình.
Ánh sáng xanh đã tắt hoàn toàn, thay vào đó là những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận