← Quay lại

Chương 3

Đấu La Đại Naø | Chương 3

Lâm Đấu bước lên những bậc thang đá lạnh, từng bước chân đều vang lên như tiếng sấm rền trong lòng núi. Không gian tĩnh lặng đến kỳ quái, chỉ có tiếng gió thổi qua khe hở của những phiến đá cổ xưa, như tiếng khóc thầm của một thời đại đã qua. Ánh sáng từ lối vào hắt vào, chiếu lên khuôn mặt anh như một lớp sương mỏng, che đi phần nào sự dữ dội trong đôi mắt anh.

Vũ sư phụ đứng đó, như một bức tượng băng. Ánh mắt hắn không phải là sự nhìn chằm chằm, mà là sự kiểm tra, như thể anh đang được soi xét từng tế bào, từng ký ức bị xóa mờ. Tay hắn đưa ra một tờ giấy, giấy cũ kỹ, có những dòng chữ bằng mực đen đang phai nhạt.

“Cậu ta đã đánh thức hệ thống,” Vũ sư phụ nói, giọng như gió cuốn qua kẽ lá. “Nhưng không phải vì cậu ta mạnh. Mà vì... cậu ta là kẻ đã chết.” Hắn hít một hơi dài, như thể đang hít vào cả một bầu không khí đầy kịch độc. “Lâm Đấu, ngươi từng là một vị thần. Một vị thần từng thống trị bầu trời, nhưng ngươi đã bị hủy diệt bởi chính người mà ngươi tin tưởng nhất. Bây giờ, ngươi quay lại... nhưng ngươi có biết, ngươi đang bước vào cái bẫy của chính mình không?”

Lâm Đấu đứng im, tim anh thình thịch như có ai đó đang đập vào ngực. Một cảm giác quen thuộc, nhưng lại xa lạ, xâm nhập vào tâm trí anh. Hắn cố gắng nhớ lại ký ức bị xóa, nhưng chỉ có một hình ảnh hiện lên: một người đàn ông mặc áo đen, tay cầm kiếm đỏ, cười với ánh mắt đầy mưu mô.

“Ngươi là... Vũ sư phụ?” Hắn hỏi, giọng run rẩy.

Vũ sư phụ mỉm cười, ánh mắt như có thể nhìn xuyên qua lớp da thịt của Lâm Đấu. “Không, ta là kẻ đã từng giết ngươi. Nhưng hôm nay... ta sẽ giết lại ngươi lần nữa.”

Trước khi Lâm Đấu kịp phản ứng, một bóng đen bỗng xuất hiện phía sau anh. Tiếng kiếm gãy vang lên, và một mũi tên bằng ánh sáng đỏ bay vụt qua không trung. Vũ sư phụ nhảy lùi, nhưng ánh mắt hắn không hề run rẩy.

“Chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng, Lâm Đấu,” hắn nói, giọng như tiếng sấm. “Vì lần này, ngươi sẽ không còn cơ hội sống sót.”

Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh thổi qua, và từ phía chân trời, một bóng người mặc áo đen đứng dậy, tay nắm chặt thanh kiếm đỏ.

Lâm Đấu hít một hơi, lòng đầy nghi hoặc. Nhưng rồi, anh chợt nhận ra: người đàn ông đó... chính là chính mình.

Và trận chiến bắt đầu.

bây giờ, ngươi phải chọn: sống tiếp như một người bình thường, hay trở về làm một vị thần bị vùi dập, để đối mặt với quá khứ mà ngươi từng cố tình lãng quên?”

Lâm Đấu đứng lặng, tay nắm chặt vào thành đá, ngón tay run rẩy như thể từng tế bào trong cơ thể anh đang bị xé toạc. Hắn không nhớ gì về cái ngày ấy. Không nhớ mùi khói từ ngọn lửa thiêu rụi cung điện, không nhớ tiếng cười của người từng là bạn, nay lại trở thành kẻ cầm dao đâm sau lưng. Nhưng giấy tờ này... những dòng chữ mờ nhạt như vết máu khô khan, lại khiến ký ức ngập tràn trở lại, như dòng nước lũ cuốn trôi mọi lớp sơn che đậy.

“Ngươi không nhớ,” Vũ sư phụ lùi lại một bước, giọng trầm xuống như tiếng sét rền trong lòng núi. “Nhưng hệ thống biết. Nó đã chờ đợi một ngàn năm để có thể mở khóa lại. Và ngươi… là chìa khóa.”

Đột nhiên, âm thanh vang lên từ dưới lòng đất – tiếng gầm rú của một thứ gì đó đang tỉnh giấc. Những phiến đá xung quanh rung động, bụi bẩn rơi xuống như mưa. Lâm Đấu cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè lên ngực, như thể có một bàn tay khổng lồ đang bóp thắt trái tim anh. Hắn nhìn xuống tờ giấy, dòng chữ cuối cùng hiện rõ hơn: *“Ngươi đã giết thần, nay thần sẽ giết ngươi.”*

Đôi mắt anh rực lên ánh sáng đỏ, như ngọn lửa trong lòng núi bùng cháy. Hắn cười – một nụ cười lạnh, đầy thù hận. “Nếu đó là sự thật… thì ta sẽ giết lại ngươi, bằng chính tay của ta.”

---

Lâm Đấu giật mình tỉnh lại trong bóng tối, đầu như có hàng nghìn mũi kim đâm xuyên. Những mảnh ký ức vỡ vụn quay cuồng trong đầu: ánh mắt đỏ của sư phụ, tiếng kiếm giao tranh vang dội, và tiếng hét của chính mình – “Đấu Thần không chết!” – vang lên như lời nguyền. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể mềm nhũn như bị rút hết linh hồn.

Hình ảnh hiện ra. Trận chiến nổ ra giữa trời đêm, bầu trời đầy sao băng. Hắn – Đấu Thần – chiến đấu với người đàn ông có ánh mắt đỏ, người từng dạy hắn từng hơi thở, từng bước đi. Khoảnh khắc đó, sư phụ đã dùng kiếm băng đâm xuyên ngực hắn, nhưng hắn sống lại, như thể cái chết chỉ là một giấc mộng. Giờ đây, người đàn ông đó lại đứng trước mặt, tay cầm thanh kiếm băng lạnh thấu tim.

“Ngươi không nhớ, nhưng ngươi đã từng là một vị thần.” Vũ sư phụ bước tới, giọng nói như gió mùa đông cắt da thịt. “Ta đã giết ngươi, nhưng ngươi sống lại. Bây giờ, ngươi sẽ chết lần nữa – và lần này, ngươi sẽ không thể sống sót.”

Hắn ném một quả cầu ánh sáng màu xanh lam về phía Lâm Đấu. Ánh sáng bùng nổ, nhưng Lâm Đấu giơ tay, lớp bảo hộ sáng lên, hệt như những lần trước. “Đấu Thần không chết!” Hắn hét, nhưng quả cầu nổ tung, sức mạnh xé toạc không gian. Đau đớn lan khắp cơ thể, hắn ngã xuống đất, xương khớp như bị vỡ vụn.

Hệ thống hiện ra, dòng chữ đỏ rực: “⚠️ CẢNH BÁO! Kỹ năng [Đấu La] đang bị cấm!”

Lâm Đấu cố gắng nhổm dậy, nhưng tay chân không nghe lời. Hắn nhìn xuống, phát hiện tay mình đang chảy máu, những vết thương không thể chữa lành. Kỹ năng [Đấu La] – sức mạnh duy nhất giúp hắn tồn tại – giờ đã biến mất. Hắn cắn môi, máu trào ra, giọng run rẩy: “Vì sao… tại sao ta lại phải chết lần nữa?”

Vũ sư phụ đứng cách đó vài bước, ánh mắt đỏ lóe lên. “Vì ngươi đã quên. Ngươi từng là một vị thần, nhưng nay chỉ là một con rối. Ta sẽ xóa sạch mọi ký ức của ngươi, để ngươi không còn biết mình từng là ai.”

Hắn giơ kiếm, chuẩn bị đâm xuống. Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng xanh bùng lên từ phía sau Lâm Đấu. Một giọng nói quen thuộc vang lên: “Đấu Thần… không thể chết.”

Vũ sư phụ đột ngột dừng lại, ánh mắt đỏ trợn ngược. Một bóng đen xuất hiện phía sau Lâm Đấu – đó là ai? Kẻ nào dám bước vào trận chiến này?

Hệ thống run rẩy, cảnh báo đỏ chói: “⚠️ MỞ RỘNG! KỸ NĂNG BỊ CẤM ĐANG BỊ GỠ CHẶT!”

Lâm Đấu khẽ mỉm cười, dù không còn sức lực. Trong bóng tối, một thứ gì đó đang thức tỉnh…

---

Lâm Đấu vừa đứng dậy, tay vẫn còn nắm chặt thanh kiếm vừa chặt đứt sợi dây thừng quấn quanh cổ. Khoảnh khắc đó, một âm thanh vang lên như tiếng sấm nổ, phá tan không khí yên ắng. Một bóng người rơi từ trên trời, thân hình nhẹ nhàng như lá bay, nhưng sức nặng của cú rơi khiến mặt đất nứt vỡ.

Ánh sáng bùng lên từ thân kiếm của nàng, chói lòa như mặt trời mọc. Áo trắng được thiết kế tinh xảo, từng đường chỉ đều phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Tóc nàng buông xõa, đen như mực, nhuộm một chút ánh bạc. Nàng đứng dậy, đôi mắt như sao lấp lánh, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi kiếm.

"Ngươi không thể giết hắn!" Nàng quát, giọng vang vọng như tiếng sấm.

Vũ sư phụ nhíu mày, tay không rời khỏi thanh kiếm đã rút ra. "Ngươi là ai?"

"Ta là Lăng Huyền, một vị thần đã từng bị giam cầm. Ta đã chờ đợi ngày này, để trả thù cho Đấu Thần." Nàng bước tới, mỗi bước chân như đất rung động. "Ngươi đã giết hắn, nhưng ta sẽ giết ngươi."

Lâm Đấu cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Trong khoảnh khắc ấy, ký ức chập chờn hiện lên—một thiếu nữ áo trắng, đôi mắt ánh lên ánh sáng kỳ lạ, đứng giữa cơn bão lửa. Hắn đã quên, nhưng nay nhớ lại.

"Lăng Huyền... ta nhớ ngươi." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt đầy nghi hoặc. "Nhưng tại sao ngươi lại ở đây?"

Nàng cười, nhưng nụ cười không mang niềm vui. "Bởi vì ngươi đã quên, nhưng ta chưa. Ta sẽ giúp ngươi đánh bại hắn."

Vũ sư phụ hừ một tiếng, kiếm quang lóe lên. "Ngươi dám thách thức ta?"

Lăng Huyền không đáp, chỉ vung kiếm. Một tia sáng như sao băng xé không trung, lao thẳng về phía Vũ sư phụ. Nhưng trước khi tới, nàng đột ngột dừng lại, ánh mắt chuyển hướng về phía Lâm Đấu.

"Tại sao ngươi không nhớ?" Nàng hỏi, giọng đầy u ám. "Ngươi từng hứa sẽ bảo vệ hắn, nhưng giờ, ngươi lại giết hắn. Ta biết ngươi đã quên, nhưng ta chưa."

Lâm Đấu đứng bất động, tim đập nhanh như muốn vỡ. Hắn cảm nhận được một thứ gì đó kỳ lạ đang trào dâng trong người—như một ký ức bị giam cầm, giờ đây đang được giải phóng.

"Ngươi... ngươi đang nói gì?" Hắn hỏi, giọng run rẩy.

Lăng Huyền bước lại gần, tay nắm chặt kiếm. "Ngươi đã quên, nhưng ta sẽ nhắc ngươi nhớ. Vào ngày đó, ngươi đã hứa sẽ không để ai làm hại hắn. Nhưng giờ, ngươi đã phản bội lời hứa đó."

Đột nhiên, một tiếng rít gào vang lên từ phía sau. Một bóng đen khổng lồ bay ra từ hư không, mắt đỏ như lửa, miệng há rộng như muốn nuốt chửng tất cả.

Lăng Huyền quay lại, ánh mắt đầy giận dữ. "Chúng ta không còn thời gian để trò chuyện. Hãy chọn ngay—bên nào ngươi đứng?"

Lâm Đấu đứng giữa hai bóng người, lòng nặng trĩu. Hắn biết, quyết định này sẽ định nghĩa cuộc đời hắn. Nhưng rồi, hắn nhìn lại người đàn ông đang đứng phía sau, người đã từng là sư phụ, nay lại là kẻ địch.

Và trong khoảnh khắc ấy, một quyết định được đưa ra, một cuộc chiến bắt đầu, và số phận của tất cả sẽ thay đổi.

---

Không gian rung động dữ dội như một cơn bão đang cuộn trào. Vũ sư phụ đứng giữa trời, thanh kiếm băng lạnh trong tay hắn tỏa ra ánh sáng xanh ngắt, từng tia băng giá bay ra như những đóa hoa băng nở rộ, phủ kín bầu trời. Không khí ngưng đọng, từng hạt tuyết nhỏ rơi nhẹ, nhưng không ai dám cử động.

Lăng Huyền ném quả cầu ánh sáng màu tím vào không trung, nhưng chỉ chớp mắt sau, quả cầu bị một tia sáng băng xé tan, hóa thành bụi mịn. Hắn hít một hơi, đôi mắt đỏ rực lên, nhưng không kịp nói gì, vì Lâm Đấu đã hét lên: “Tôi sẽ không để ngươi giết tôi lần nữa!”

Ánh sáng đỏ bùng lên từ tay Lâm Đấu, như một đốm lửa dữ dội trong bóng tối. Hắn giơ tay, lực lượng từ trong cơ thể trào ra, từng luồng nhiệt huyết lan tỏa, khiến cả không gian như bị đốt cháy. Hắn hét lên: “Đấu La! Bắt đầu!”

Nhưng rồi, một chữ “⚠️” hiện lên giữa không trung, theo sau là dòng chữ: “Kỹ năng bị khóa! Chức năng [Đấu La] đã bị xóa!”

Lâm Đấu đứng bất động, ánh sáng đỏ trên tay hắn tắt ngúp, như một ngọn đèn bị gió thổi tắt. Hắn cảm nhận rõ sự trống rỗng trong lòng, nhưng không kịp suy nghĩ thêm, vì Vũ sư phụ đã cười khẩy, tay rút một thanh kiếm đen từ trong áo, lưỡi kiếm phát ra âm thanh rít gắt như tiếng gió gào.

“Ngươi đã từng chết vì điều này, nay ngươi sẽ chết lần nữa!” Vũ sư phụ hét, tay cầm kiếm đen lao về phía Lâm Đấu.

Lăng Huyền nhanh chóng dịch chuyển, giơ tay ra đỡ, nhưng kiếm đen của Vũ sư phụ dễ dàng xuyên qua không gian, ánh sáng đen như bóng đêm nuốt trọn mọi thứ. Lâm Đấu cố gắng né, nhưng chân hắn bị một tia kiếm cắt trúng, máu phun溅 ra. Hắn ngã xuống, nhưng không ngã hẳn, mà giơ tay lên, ánh sáng đỏ yếu ớt lại bùng lên.

Vũ sư phụ cười, bước tới, thanh kiếm đen lấp lánh như một con rắn độc. “Lần này, ngươi sẽ không còn cơ hội nào nữa.”

Lâm Đấu nhìn thẳng vào ánh mắt Vũ sư phụ, trong đôi mắt hắn, một tia lửa đỏ bùng lên. Hắn không còn lựa chọn nào khác, bởi phía sau, Lăng Huyền đã không còn đủ sức để ngăn cản nữa.

Một luồng sức mạnh kỳ lạ dâng lên trong cơ thể Lâm Đấu, nhưng trước khi hắn kịp phản ứng, thanh kiếm đen đã đến gần.

Và rồi… mọi thứ trở nên im lặng.

Một tiếng gào thét vang lên, nhưng không rõ là ai.

Không ai biết điều gì đã xảy ra tiếp theo.

Lăng Huyền cười khẩy, ánh mắt băng giá của hắn lướt qua thân thể Lâm Đấu đang run rẩy, như thể đang nhìn một con rối bị cắt đứt dây. “Ngươi còn gì nữa? Kỹ năng của ngươi đã bị xóa, sức mạnh của ngươi chỉ là ảo tưởng!” Hắn giơ kiếm lên cao, tia băng lạnh bùng nổ, hóa thành một luồng gió lạnh lẽo cuốn quanh thân Lâm Đấu.

Lâm Đấu không nhúc nhích, nhưng trong đôi mắt đỏ rực của hắn, một thứ ánh sáng lạ lóe lên. Bỗng nhiên, máu ở cổ tay hắn bỗng dưng nổ tung, như những giọt máu đỏ thẫm bắn ra, hóa thành những dòng chữ cổ xưa bằng máu: “**Thế Giới Đấu La – Trở Về**”.

Cả không gian chấn động. Những dòng chữ máu bỗng nhiên bốc cháy, ánh sáng đỏ bùng lên như mặt trời lặn, xé tan lớp băng lạnh bao quanh. Lâm Đấu hét lên một tiếng đau đớn, nhưng không phải vì thương tích, mà vì sự trào dâng của một sức mạnh cổ xưa – sức mạnh mà ngay cả hệ thống cũng không thể giam cầm.

“Ngươi… ngươi đang dùng kỹ năng bị cấm!” Lăng Huyền hét lên, thanh kiếm của hắn run rẩy, như thể đối mặt với một thứ gì đó vượt quá giới hạn của nó.

Lâm Đấu cười, tiếng cười vỡ vụn như tiếng gió qua khe hở. “Kỹ năng? Không, sư phụ… Đây là **bản chất của tôi**.”

Ánh sáng đỏ bao trùm bầu trời, và lần này, không ai còn có thể ngăn cản nó.

---

Lâm Đấu giật mình tỉnh lại trong bóng tối dày đặc, hơi thở gấp gáp như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Quanh ông là không gian trống rỗng, chỉ có một bàn thờ bằng đá đen lạnh lẽo, phía trên đặt một cuốn sách đỏ mỏng, trang bìa in hình một con mắt khổng lồ, như đang nhìn xuyên thấu linh hồn. Vũ sư phụ đứng phía sau, thân hình bao phủ trong hắc bào dài, tay nắm chặt cuốn sách, ánh mắt âm trầm như thể đang ngắm nhìn một con mồi yếu đuối.

“Ngươi đã chết, nhưng ta sẽ giữ ngươi lại… để ngươi phục vụ ta!” Giọng nói của ông ta vang lên khô khốc, như tiếng gió lùa qua hang động đá. Lâm Đấu cảm thấy cơ thể mình bị một lực vô hình đè nén, tim đập thình thịch, máu như đông lại trong lồng ngực.

“Đây là… sao lại có thể?!” Hắn hét lên, cố gắng giật mình khỏi cơn mê, nhưng hình ảnh Vũ sư phụ vẫn đứng sừng sững trước mặt, như một bóng ma không thể xóa nhòa.

Đột nhiên, bóng tối xung quanh tan biến, Lâm Đấu tỉnh lại trong căn hang đá quen thuộc, nơi hắn và Vũ sư phụ từng đối đầu. Vũ sư phụ đứng cách hắn vài bước, ánh mắt lạnh lùng như băng, tay vẫn cầm cuốn sách đỏ.

“Ngươi không thể giết tôi. Vì tôi không phải là Đấu Thần… tôi là người đã chết, và tôi sẽ sống lại!” Lâm Đấu hét lên, giọng run rẩy nhưng đầy quyết liệt. Hắn cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang trào dâng trong người, như thể có thứ gì đó đang phá vỡ lớp vỏ ngoài của hắn.

Vũ sư phụ cười khẩy, bước chân chậm rãi tiến lại gần, ánh mắt như hai con dao nhọn. “Thế thì, ta sẽ giết ngươi lần nữa – và lần này, ngươi sẽ không thể sống sót.”

Trước khi Lâm Đấu kịp phản ứng, một tiếng nổ vang lên, ánh sáng đỏ bùng lên từ cuốn sách, bao phủ toàn bộ không gian. Hệ thống hiện ra giữa không trung, chữ đỏ chói lòa: “⚠️ CẢNH BÁO! Đấu La Đại Nao – Sự Thật Đã Bắt Đầu!”

Lâm Đấu ngã quỵ, cảm thấy cơ thể bị xé toạc bởi một lực lượng siêu nhiên. Trong bóng tối, hình ảnh một con rắn khổng lồ với thân hình rực lửa đang bò ra từ lòng đất, mắt nó sáng lên ánh đỏ dữ dội. Vũ sư phụ khoanh tay, cười như thể đang xem một vở kịch.

“Đấu La Đại Nao… ngươi đã thức tỉnh,” ông ta nói, giọng đầy khinh miệt.

Lâm Đấu cố gắng đứng dậy, nhưng chân hắn run rẩy, như bị rút cạn sức lực. Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu hắn – không phải của Vũ sư phụ, mà là một thứ gì đó xa lạ, cổ xưa.

“Ngươi đã chọn sai con đường, Đấu Thần. Bây giờ, ngươi sẽ trở thành một phần của ta…”

Cảnh tượng sụp đổ trong hỗn loạn, và Lâm Đấu thấy mình đang rơi xuống một vũng máu đỏ thẫm, không biết mình còn sống hay đã chết.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc