← Quay lại

Chương 3

Cứu Thần Cuồng | Chương 3

Bão kiếm bùng nổ như một cơn lốc đỏ rực, từng nhát đao gào thét giữa trời, xé toác không gian. Cứu Thần hít một hơi, thân thể xoay tròn như ngôi sao, kiếm quay nhanh đến mức tạo thành một vòng tròn lửa. Nhưng ánh mắt hắn đột ngột chớp lên – một tia chớp trắng lóe giữa mây đỏ. Võ Thượng Thập đứng yên, tay trái bao phủ một lớp tuyết mỏng, bàn tay phải giơ lên, như đang bắt một con sóng.

"Ngươi không thể thắng ta," hắn cười, giọng khinh miệt vang lên như tiếng kim loại vỡ vụn. "Bởi vì ta đã luyện qua 'Tuyết Lôi Cấm Kỹ' – kỹ thuật bị cấm trong Thiên Sơn Tông. Đòn này, sẽ khiến ngươi nổ tung như pháo hoa!"

Cứu Thần nhíu mày, kiếm quay nhanh hơn, nhưng đột nhiên một tiếng sấm vang lên, vang vọng trong lồng ngực hắn. Tia chớp bùng nổ từ tay Võ Thượng Thập, như một mũi tên trắng xuyên qua không trung. Cây kiếm của Cứu Thần bỗng chốc bị hàn khí phong ấn, lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm. Hắn hét lên, cố gắng rút kiếm ra khỏi tay nhưng không được – ngón tay run rẩy, da thịt như đang bị đóng băng.

"Đây là... hàn độc?" Cứu Thần hét, giọng gầm rú vì đau đớn. Từng tấc thịt trên tay hắn như đang bị đóng băng, ngón tay teo dần, cứng đờ. Hắn cố gắng giật kiếm, nhưng kim loại đã trở thành một khối băng trắng, nặng nề, vô cảm.

"Ngươi đã mất khả năng chiến đấu," Võ Thượng Thập bước tới, tay phải bao phủ bằng tuyết trắng. "Bây giờ, ta sẽ xé xác ngươi ra từng mảnh!"

Hắn giơ tay, tuyết trắng như một bàn tay khổng lồ, bay vụt về phía Cứu Thần. Không gian bỗng chốc trở nên im lặng, chỉ còn tiếng gió thổi qua những tảng đá vỡ. Cứu Thần cố gắng xoay người, nhưng thân thể như bị dính chặt vào mặt đất. Hắn nhìn lên, ánh mắt đẫm máu, nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Võ Thượng Thập – đôi mắt đó, như đang nhìn thấy một con mồi đã bị bẫy.

Bỗng, một tiếng gào thét vang lên từ phía sau. Một cơn gió đen cuộn đến, cuốn theo những mảnh vỡ của không gian. Cứu Thần quay đầu, ánh mắt chớp lên – một bóng người đang đứng trên đỉnh núi cao, thân hình ẩn trong bóng tối. Một giọng nói vang lên, khàn đặc:

"Ngươi... không thể giết hắn!"

Võ Thượng Thập dừng lại, ánh mắt thoáng hiện một tia nghi ngờ. Nhưng rồi hắn cười, cười như thể đã biết điều gì đó, cười đầy khinh miệt.

"Chết đi!"

Tay trắng tuyết vung xuống, nhưng trong khoảnh khắc đó, một bóng đen bỗng chốc bao phủ cả không gian. Cứu Thần thấy rõ – đó là một bàn tay khổng lồ, đen kịt, đang bắt giữ tay Võ Thượng Thập.

Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?

---

Võ Thượng Thập xoay người, kiếm khí rực rỡ như một tia chớp xé gió, ánh mắt đỏ thẫm lóe lên. "Ngươi dám can thiệp vào chuyện của ta?!" Tiếng gào thét của ông vang vọng, khiến cả không gian run rẩy. Lăng Nguyệt đứng bất động, tay vẫn giơ cao, ánh sáng trắng từ lòng bàn tay lan tỏa như một luồng khí quang. Cứu Thần khẽ ngã xuống, thở dốc, da mặt tái nhợt.

"Ngươi... là ai?" Cứu Thần khàn giọng, cố đứng dậy, nhưng chân tay run rẩy.

"Đệ tử Thiên Sơn Tông," Lăng Nguyệt đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua khe cửa. "Và ngươi, Võ Thượng Thập, là một kẻ đã đi quá xa." Nàng bước xuống mái nhà, từng bước nhẹ nhàng như đang đi trên mặt nước. "Ngươi giết người không phải vì lý do chính đáng. Ngươi đang bị Ma Đạo điều khiển."

Võ Thượng Thập cười khẩy, kiếm quay về phía nàng. "Ma Đạo? Ta đã giết bao nhiêu kẻ dám cướp đi linh hồn của ta! Ngươi nghĩ ta còn sợ gì nữa?"

Lăng Nguyệt không né, ánh mắt nàng lóe lên một tia hàn lãnh. "Ngươi không nhận ra sao? Hồn của ngươi đã bị Ma Đạo thôn phệ từ lâu. Mỗi lần ngươi giết người, nó lại mạnh hơn một chút. Nếu không dừng lại, ngươi sẽ trở thành một con quỷ không đầu."

Cứu Thần mở mắt, ánh nhìn hoảng hốt. "Chuyện gì đang xảy ra?"

"Ngươi không cần biết," Lăng Nguyệt lắc đầu, tay lại giơ lên. Một luồng sáng trắng bao quanh Cứu Thần lần nữa, hàn độc trên kiếm của Võ Thượng Thập nhanh chóng tan thành bụi. "Nhưng nếu ngươi muốn sống, hãy rời khỏi đây ngay. Ma Đạo đã thức giấc, và nó sẽ không để ai sống sót."

Võ Thượng Thập bỗng nhiên ngừng lại, kiếm rơi xuống đất với tiếng va chạm lớn. "Thức giấc?..." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt trở nên tối đen, như thể có thứ gì đó đang bò vào trong đầu óc ông.

Lăng Nguyệt nhanh chóng bước tới, nắm lấy tay Cứu Thần. "Đi! Giờ không phải là lúc do dự!"

Nhưng đột nhiên, một tiếng cười khàn đặc vang lên từ phía sau. "Lăng Nguyệt... ngươi dám can thiệp vào chuyện của ta? Ta sẽ không để ngươi sống sót!" Một bóng đen khổng lồ xuất hiện trên đỉnh núi, ánh mắt đỏ rực như mặt trời sắp nổ tung.

ạo chiếm cứ. Hồn của ngươi đã bị nó cắn nuốt từ lâu, chỉ còn lại một xác phàm đang hành động theo dục vọng đen tối!" Nàng giơ tay, một đạo ánh sáng trắng bùng lên, hóa thành hình ảnh một con rồng mỏng manh bay qua không trung. "Nếu ngươi không tỉnh ngộ, hồn phách sẽ bị vĩnh viễn chôn vùi trong địa ngục Ma Đạo!"

Võ Thượng Thập hét lên, kiếm khí bùng nổ, tạo thành một cơn lốc gió dữ dội. "Tỉnh ngộ? Ta đã không còn là con người! Ta là Ma Vương mới, sẽ xé tan thiên địa!" Nhưng trong giọng hắn, có một âm thanh lạ, như tiếng vọng của một đứa trẻ khóc trong bóng tối.

Lăng Nguyệt không giật mình. Nàng biết mình phải làm gì. Bàn tay nàng đưa ra, ánh sáng trắng như tinh cầu vỡ vụn, hóa thành vô số luồng khí quang xung quanh. "Cứu Thần, ngươi còn sống, hãy giúp ta!" Nàng quay sang người đàn ông đang bò trên nền đất, mắt đầy máu.

Cứu Thần há mồm, cố gắng nói, nhưng không ra tiếng. Bỗng nhiên, một cơn đau dữ dội xé qua cơ thể hắn. Hắn nhìn xuống, thấy một vết thương trên cổ tay đang bốc cháy, đen thẫm như mực. "Đây là... Ma Ấn?" Hắn lắp bắp.

Lăng Nguyệt gật đầu. "Ngươi là người duy nhất còn giữ được một phần linh hồn của Võ Thượng Thập. Nếu ngươi không thể chịu đựng thêm, Ma Đạo sẽ hoàn toàn thôn phệ hắn!"

Võ Thượng Thập cười dữ dội, nhưng ánh mắt hắn đột nhiên lóe lên một tia hoang mang. "Ta... ta nhớ lại... hình ảnh một thiếu nữ mặc áo trắng, từng cứu ta khi ta bị rơi xuống vực sâu..." Hắn ngã khuỵu, kiếm rơi xuống đất với một tiếng vang trầm.

Lăng Nguyệt bước tới, tay đưa ra. "Chuẩn bị tốt chưa, Võ Thượng Thập? Ta sẽ đưa ngươi trở về." Nàng cười, nhưng trong nụ cười đó có một nỗi đau âm ỉ, như thể nàng đã từng trải qua điều này không ít lần.

---

Cứu Thần hít một hơi sâu, hơi thở gấp gáp dần trở nên đều đặn. Sức mạnh trong người anh như dòng nước dâng lên, từng tia sáng xanh nhạt lấp lánh bên trong cơ thể. Anh nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng không còn vẻ kiệt sức như trước. "Cảm ơn," anh nói, giọng trầm như đá mài, "nhưng ta không thể bỏ cuộc."

Lăng Nguyệt không nhúc nhích, đôi mắt cô như thể đang nuốt trọn từng lời nói ấy. Cô biết anh sẽ không nghe theo lời khuyên của mình. "Đừng chiến đấu nữa," cô cất tiếng, giọng run rẩy, "Ma Đạo đang đến, và nó mạnh hơn cả ngươi."

Đột nhiên, một cơn gió đen trào ra từ chân trời, như thể ngàn con rắn độc quấn quanh không gian. Võ Thượng Thập giật mình, thân hình anh co lại, đôi mắt đen kịt tối dần. "Đó là... Ma Đạo?" Anh nhìn về phía cơn gió đang cuộn thành hình người, từng mảnh bóng tối lấp lánh như sao băng.

Cơn gió đen dần hóa thành một thân hình khổng lồ, cao ngang trời, da đen như hắc ngà, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa thiêu đốt. Nó cười, tiếng cười vang dội như sấm chớp, khiến cả không gian rung động. "Ta là Diệt Thiên – thủ lĩnh Ma Đạo," nó nói, giọng vang vọng như âm thanh của thần linh, "Hai người các ngươi, sẽ là mồi nhử của ta!"

Cứu Thần không nhúc nhích, tay anh nắm chặt kiếm, ánh sáng xanh nhạt bùng lên trên lưỡi kiếm. Lăng Nguyệt thở gấp, tay cô run rẩy chạm vào bùa hộ mệnh trên cổ, nhưng dường như điều đó không đủ. Võ Thượng Thập lùi lại, ánh mắt đầy hoảng loạn.

Diệt Thiên bước đi, từng bước chân như đập vào mặt đất, tạo nên âm thanh như tiếng sét nổ. "Các ngươi đã không còn đường sống," nó cười, giọng khinh miệt, "thế nhưng... ta thích sự kháng cự của các ngươi."

Đột nhiên, một tia sáng xanh bùng lên từ Cứu Thần, như thể anh đang triệu hồi sức mạnh cuối cùng. Diệt Thiên nheo mắt, đôi mắt đỏ rực sáng lên dữ dội. "Chết đi!" Nó giơ tay, một luồng bóng tối khổng lồ bùng lên, lao về phía Cứu Thần.

Trước khi kịp phản ứng, một âm thanh vang lên – tiếng gió thét, như thể cả thế giới đang sụp đổ. Cứu Thần đứng im, ánh mắt không run rẩy. Nhưng rồi... anh không còn đứng đó nữa.

thunder. "Các ngươi... chỉ là côn trùng!" Tiếng cười vỡ vụn, như ngàn vạn thanh kiếm đâm xuyên không gian. Một tay khổng lồ giơ lên, bóng đêm vây quanh như sóng thần, lao về phía Cứu Thần với tốc độ ánh sáng.

Lăng Nguyệt hét lên, thân hình cô bỗng chốc bao phủ một lớp ánh sáng bạc. "Cứu Thần, nhanh lui!" Nhưng anh không di chuyển. Cảm nhận được sức mạnh dâng trào trong người, anh mở mắt, hai hồn phách xanh nhạt bùng lên như ngọn đèn khổng lồ. Một thanh kiếm bằng ánh sáng hình thành trong tay anh, lưỡi kiếm sáng rực như mặt trời.

"Ta không phải côn trùng," Cứu Thần cười, giọng trầm như sấm rền. "Ta là người cuối cùng còn sống trong thế giới này." Hắn giơ kiếm, đâm thẳng vào tay Ma Đạo. Tiếng va chạm như sấm sét nổ vang, toàn bộ không gian rung động. Bóng tối bao trùm, nhưng ánh sáng từ thanh kiếm không hề lùi bước.

Võ Thượng Thập không thể đứng yên. Anh nhảy lên, chém một đòn vào chân Ma Đạo, nhưng lưỡi kiếm của anh lập tức hóa thành tro bụi. "Nó... quá mạnh!" anh gào thét, quỳ xuống. Lăng Nguyệt chạy đến bên anh, tay cô bắn ra những tia sáng, cố gắng che chắn cho anh.

"Đừng! Hãy để ta làm điều này!" Cứu Thần hét, toàn thân anh bùng cháy trong ánh sáng xanh. Thanh kiếm trong tay anh phát ra tiếng rít gắt, như thể đang phá vỡ không gian. Một đòn đánh cuối cùng, mạnh mẽ hơn cả vũ trụ, lao thẳng vào trán Ma Đạo.

Đám bóng tối run rẩy, tiếng cười vỡ vụn. Một cơn lốc ánh sáng bùng lên, nuốt trọn thân hình khổng lồ của Ma Đạo. Nhưng trong ánh sáng ấy, Cứu Thần ngã xuống, máu đỏ nhuộm lên cỏ xanh. Lăng Nguyệt chạy đến, ôm anh vào lòng. "Ngươi đã chiến đấu... thật tuyệt," cô khóc, giọng nghẹn ngào. "Nhưng ta sẽ không để ngươi chết."

---

Diệt Thiên giơ tay, ngọn lửa đen phun trào như một cơn thịnh nộ của địa ngục, xé toạc bầu trời đêm. Đất đá nứt vỡ, khói đen phun trào thành dòng thác khổng lồ, nuốt trọn từng bụi cỏ, từng tảng đá trước mặt. Cứu Thần và Võ Thượng Thập lao về phía sau, chân bước gấp gáp trên mặt đất nứt nẻ. Nhưng lửa đen lan nhanh hơn bóng đêm, bao phủ cả khu rừng, khiến không gian như bị co lại, kẹp chặt hai người trong một vòng vây chết chóc.

"Chết đi!" Diệt Thiên hét vang, giọng khàn đặc, tay phải giơ lên trời. Lửa đen bùng lên như một vòi rồng khổng lồ, lao thẳng về phía Cứu Thần. Võ Thượng Thập giật mình quay lại, nhưng đã muộn. Cứu Thần không kịp né, thân hình anh bị lửa nuốt trọn, da thịt như bị thiêu đốt từng mảng, tiếng kêu rên rỉ vang lên trong không khí.

Trong cơn đau đớn, Cứu Thần nhắm mắt lại, nhưng ánh mắt anh vẫn hướng về phía Lăng Nguyệt – người đang đứng cách đó vài bước, tay giơ lên, ánh sáng trắng lấp lánh như tinh tú. "Cứu tôi, nếu ngươi có thể!" Cứu Thần khẽ nói, giọng run rẩy, như thể từng chữ đều được vắt ra từ lưỡi dao cắt đứt tim anh.

Lăng Nguyệt gật đầu, ánh sáng trắng bao trùm lên Cứu Thần, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh. Ngọn lửa đen gào thét, va chạm dữ dội với ánh sáng, tạo ra âm thanh như tiếng sấm nổ liên hồi. Nhưng rồi, từ giữa cơn hỗn loạn, tiếng cười khàn đặc của Diệt Thiên vang lên: "Còn chưa đủ, tiểu tử!"

Lăng Nguyệt giật mình, ánh sáng trắng trong tay cô bỗng chốc bị hấp thụ bởi một bóng đen khổng lồ – một bàn tay khổng lồ, đen ngòm, từ hư không bỗng xuất hiện, xé toạc lớp ánh sáng của cô. Cứu Thần hét lên, thân hình anh bị kéo vào trong bóng tối, như rơi vào một hố sâu không đáy.

"Ngươi… không thể giết được tôi!" Cứu Thần nghẹn lời, nhưng giọng anh dần yếu đi. Lăng Nguyệt không buông tay, ánh sáng trắng bùng lên dữ dội hơn, nhưng Diệt Thiên chỉ cười, bàn tay đen sậm của anh lại quất mạnh, xé toạc không gian.

Võ Thượng Thập lao tới, nhưng bước chân anh đột ngột bị đất đá nứt vỡ cản lại. Anh nhìn về phía nơi Cứu Thần và Lăng Nguyệt đang chiến đấu, ánh mắt đầy tuyệt vọng. Trong lúc đó, bóng đen từ Diệt Thiên lan rộng hơn, nuốt trọn cả không gian, và một âm thanh kỳ lạ vang lên – như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ đang thức giấc.

Lăng Nguyệt ngã xuống, ánh sáng trong tay cô tắt lịm. Diệt Thiên bước tới, bàn tay đen sậm giơ lên, chuẩn bị nhấn mạnh… nhưng đột nhiên, một tia sáng xanh lục chói lòa bắn ra từ phía sau anh, xé toạc bóng tối.

---

Ánh sáng trắng bùng lên như một tia chớp từ trời cao, đụng vào làn lửa đen đang bao trùm không gian. Một tiếng nổ dữ dội vang lên, rung động cả đất trời. Khói bụi mù mịt bùng lên, che lấp mọi thứ. Trong maelstrom hỗn loạn, thân hình Cứu Thần lồ lộ, áo giáp bị đốt cháy thành than, tay phải nắm chặt thanh kiếm đang run rẩy. Anh ngã quỳ, máu từ vết thương trên vai rỉ xuống, nhưng ánh mắt vẫn cháy như ngọn lửa không bao giờ tắt.

"Ngươi... không thể giết tôi!" Cứu Thần gào lên, giọng khàn đặc, chân phải nghiêng về phía trước. Anh đứng dậy, mỗi bước đi đều như bước lên đống đổ nát, kiếm trong tay vung mạnh. Lưỡi kiếm sáng lóa, đâm thẳng về phía Diệt Thiên đang đứng cách đó vài bước, gương mặt xám xịt, đôi mắt đỏ như máu.

Diệt Thiên cười, tiếng cười khô khốc vang lên, nhưng đột nhiên, một tia sáng trắng xé toái không trung. Không khí như bị nén lại, một áp lực vô hình đè xuống. Diệt Thiên hét lên, thân thể ngã về sau, chân tay co giật, không thể di chuyển.

"Đây là... sức mạnh của Thiên Sơn Tông?" Anh ta gào thét, cố gắng giãy giụa, nhưng không thể thoát khỏi sự trói buộc của ánh sáng.

Lăng Nguyệt bước ra từ bóng tối, áo dài trắng như tuyết, đôi mắt đen sâu thẳm như biển cả, ánh lên quyết tâm dữ dội. Cô bước từng bước vững vàng, như đang bước vào một trận chiến không hồi kết.

"Đây là lần cuối cùng tôi giúp ngươi, Cứu Thần," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng lực lượng khủng khiếp. "Nếu ngươi muốn sống, hãy chạy!"

Cứu Thần nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy nghi ngờ và nỗi sợ hãi. Nhưng rồi anh quay lại, bước đi. Bước chân của anh từng nhịp một, như thể đang rời bỏ quá khứ, rời bỏ mọi thứ.

Phía sau, tiếng rít của Diệt Thiên vang lên, như tiếng thú dữ đang bị thương. "Ta sẽ giết ngươi... dù phải dùng cả thế giới!" Anh ta hét lên, giọng đầy điên cuồng, tay vung lên, một luồng đen tối bùng lên, phá vỡ không gian.

Cứu Thần quay lại, ánh mắt giao chiến với Diệt Thiên. Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới như ngừng chuyển động. Nhưng rồi, một tia sáng trắng khác bùng lên, từ phía Lăng Nguyệt, và mọi thứ chìm vào bóng tối.

...Thi!" Cứu Thần hét lên, giọng khàn đặc, ánh mắt dữ dội nhìn vào Diệt Thiên đang vật lộn với áp lực không gian. Làn sáng trắng bùng phát từ lưỡi kiếm của anh, lan rộng như một cơn lũ dữ, bao phủ toàn bộ không gian. Diệt Thiên cố gắng giằng mình, nhưng cơ thể như bị đóng băng, từng khớp xương đau nhói, máu chảy ra từ miệng, mắt, tai.

"Không... không thể...!" Diệt Thiên khạc một ngụm máu, cố gắng vươn tay, nhưng ngay lập tức bị một lực đẩy mạnh ném văng về phía sau, đập mạnh vào vách đá. Vụ nổ bùng lên, tạc một lỗ sâu hun hút vào đá, bụi bặm bay tán loạn.

Cứu Thần đứng giữa ánh sáng, thân hình run rẩy, nhưng ánh mắt không rời Diệt Thiên. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được một sức mạnh kỳ lạ lan tỏa từ lưỡi kiếm, như thể nó đang kết nối với một thứ gì đó sâu thẳm bên trong linh hồn anh. Đó là sức mạnh của Thi – một sức mạnh mà ngay cả chính anh cũng không hiểu rõ.

"Ngươi đã đánh thức nó," một giọng nói vang lên từ không trung, âm thanh như gió lùa qua kẽ lá. Cứu Thần quay đầu, thấy một bóng đen đang đứng trên đỉnh núi cao, cheo leo giữa mây mù. Ánh mắt của bóng đó không phải là con người, mà là một thứ gì đó... siêu nhiên.

"Chết đi!" Cứu Thần hét, vung kiếm. Lần này, lưỡi kiếm sáng lên một ánh sáng xanh dương, như thể chứa đựng cả vũ trụ. Diệt Thiên cố gắng vùng dậy, nhưng thân thể đã không còn phản ứng.

Thần chết đã đến.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc