← Quay lại

Chu Thật Thiên Hạ - Chương 3: Nhiệm Vụ Từ Hoàng Cung

Chú Thú Thiên Hạ | Chương 3

# Chu Thật Thiên Hạ - Chương 3: Nhiệm Vụ Từ Hoàng Cung

Một tuần đã trôi qua kể từ khi Trần Hùng thuần phục Hắc Mãnh Hổ trong trận chiến đầy khốc liệt ở rừng Thiên Phong.

Trong một tuần đó, hắn đã học cách làm việc với đoàn linh thú của mình - bốn con thú mà hắn đã thu thập được trong thời gian qua trong những cuộc hành trình đầy gian nan và thử thách. Hắn không còn là một tên tiểu bại không có gì ngoài một đống nợ và một quá khứ đầy những thất bại ê chề - hắn đã trở thành một người có tiềm năng thực sự, một người mà những người khác bắt đầu ngưỡng mộ và kính trọng như một Thú Sư thực thụ chứ không phải như một tên lừa đảo chỉ biết nói dối.

Mỗi đêm, hắn ngồi thiền định cùng với bốn linh thú - Xích Vân Quỳ, Lam Vân Xá, Bạch Vân Quy, và Hắc Mãnh Hổ - cả bốn con thú đều nằm xung quanh hắn trong sự yên tĩnh của khu rừng, như những người bạn cũ đang bảo vệ giấc ngủ của nhau. Hắn cảm nhận được năng lượng của chúng - dòng chảy linh khí mà hắn đã học cách để nhận biết qua nhiều tháng thực hành - hiểu được tính cách và sở thích của từng con, và dần dần xây dựng một mối liên kết sâu sắc với những sinh vật mà trước đây hắn chỉ xem là công cụ để kiếm tiền và tồn tại.

Xích Vân Quỳ thích được vuốt ve sau khi ăn, với cái đầu nhỏ xíu tựa vào đầu gối của hắn như một chú mèo đang đòi sự yêu thương. Lam Vân Xá thì thích được ngắm nhìn bầu trời đêm, nằm trên lưng với bốn chân giơ lên trời như một con nhện khổng lồ đang ngáp nắng. Bạch Vân Quy yên tĩnh và trầm tư, thường ngồi bên hắn như một người bạn già đang suy tư về những điều bí ẩn của vũ trụ. Và Hắc Mãnh Hổ - con hung tợn nhất trong bốn - giờ đã trở nên ngoan ngoãn như một chú cọp con, chỉ cần hắn ở bên cạnh là nó đã bình yên.

Nhưng đúng lúc mọi thứ dần đi vào ổn định và hắn bắt đầu cảm thấy tự tin về con đường mình đã chọn, một tin xấu lại đến như một đám mây đen che phủ bầu trời.

"Hùng." Đội trưởng Lý gọi hắn vào văn phòng của mình với vẻ mặt nghiêm trọng như thể đang chứng kiến một điềm báo không lành đang ùa về từ phương bắc.

Trần Hùng bước vào, thấy không chỉ Đội trưởng Lý mà còn có ba người khác đang đứng trong phòng - một lão già mặc hắc bào với ánh mắt sắc như dao phân tích mọi thứ xung quanh, một cô gái trẻ mặc lam bào với vẻ đẹp lạnh như băng không để lộ bất kỳ cảm xúc gì, và một người đàn ông trung niên mặc võ phục cầu kỳ với dáng vẻ của một cao thủ võ lâm đã trải qua bao nhiêu trận chiến.

"Đây là sứ giả từ hoàng cung." Đội trưởng Lý giới thiệu với giọng đầy cung kính như một người đang giới thiệu những vị thần đang ở trước mặt mình. "Họ có một nhiệm vụ đặc biệt muốn giao cho ngươi - một nhiệm vụ mà chỉ có ngươi mới có thể thực hiện được."

Trần Hùng nhìn ba người, trong lòng đầy hoài nghi và cảnh giác như một con狐狸 đang rình mồi trong bóng tối. Một nhiệm vụ từ hoàng cung thường không mang lại điều gì tốt lành - nó thường có nghĩa là những thử thách nguy hiểm nhất, những nhiệm vụ mà không ai khác muốn làm vì sợ chết, và những phần thưởng mà người ta phải đánh đổi bằng máu và mồ hôi nếu may mắn còn sống sót để nhận.

"Ngươi là Trần Hùng?" lão già hắc bào hỏi, giọng trầm đục như tiếng sấm từ xa xa vọng lại, một giọng nói có thể khiến người ta phải rùng mình khi nghe thấy.

"Dạ, đúng vậy." Trần Hùng đáp, giữ vẻ mặt bình tĩnh như mặt hồ trong veo dù trong lòng đang cảnh giác như một con thú đang bị săn đuổi.

"Ta nghe nói ngươi có thể thuần phục bất kỳ linh thú nào - thậm chí cả những linh thú được xem là không thể thuần phục bởi bất kỳ Thú Sư nào khác." lão tiếp tục với giọng đầy kiêu hãnh như thể đang nói về chính thành tựu của mình chứ không phải về thành tựu của Trần Hùng. "Thậm chí cả Hắc Mãnh Hổ - một trong những linh thú hung tợn nhất của Vương Triều, một con thú đã giết chết vô số Thú Sư dũng cảm nhất trước khi ngươi xuất hiện."

"May mắn thôi." Trần Hùng đáp với vẻ khiêm nhường mà hắn đã học được từ những ngày đầu khốn khó - luôn tỏ ra khiêm nhường khi được khen ngợi, không bao giờ tự mãn với thành công vì hắn đã quá quen với việc mọi thứ có thể đổ bể chỉ trong nháy mắt như một ngôi nhà cát trước sóng biển.

"Không phải may mắn." lão già phản bác, giọng đầy khẳng định như một nhà vua đang tuyên bố phán quyết. "Đó là tài năng thật sự - một tài năng mà Vương Triều rất cần vào lúc này. Và hoàng cung cần tài năng của ngươi cho một nhiệm vụ quan trọng sắp tới."

Trần Hùng im lặng, chờ đợi lão già nói tiếp như một người đang đứng trước một cánh cửa bí ẩn mà không biết đằng sau nó là gì.

"Ngươi có biết Thanh Long - linh thú huyền thoại được nhắc đến trong những câu chuyện cổ xưa về thời kỳ thịnh vượng của Vương Triều - không?" lão hỏi, giọng trầm như đá khiến không khí trong phòng đông cứng lại như băng.

Thanh Long.

Trần Hùng đã nghe về cái tên đó - một trong những linh thú huyền thoại được nhắc đến trong những câu chuyện cổ xưa về thời kỳ thịnh vượng của Vương Triều, thời kỳ mà người ta tin rằng các loài linh thú và con người có thể sống hòa bình bên nhau dưới sự cai trị của những vị vua sáng suốt. Người ta nói rằng Thanh Long là vua của tất cả các loài rồng, một sinh vật có sức mạnh có thể khiến thiên hạ thu phục chỉ bằng một tiếng gầm, và có trí tuệ ngang với con người - thậm chí có người nói rằng nó còn thông minh hơn cả những bậc hiền nhân đắc đức nhất của Vương Triều.

"Nghe nói." Trần Hùng đáp, giọng đầy cung kính như đang đứng trước một đền thờ thiêng liêng. "Người ta nói rằng nó đã biến mất hàng trăm năm trước, ẩn náu ở một nơi mà không ai có thể tìm thấy được."

"Đó là điều người ta nghĩ." lão già nói, giọng trầm như đá. "Nhưng Thanh Long đã xuất hiện trở lại. Nó đang ở trong sơn cốc phía bắc - một nơi mà người ta xem là vùng đất cấm không ai được phép bước vào - nơi mà không ai có thể tiếp cận được với sức mạnh thông thường vì có vô số bẫy và cạm thế được thiên nhiên bày ra để bảo vệ sự tồn tại của Thanh Long. Và nó đang giận dữ."

"Giận dữ?" Trần Hùng hỏi, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi hình dung ra một con rồng huyền thoại đang nổi cơn thịnh nộ với đôi mắt đỏ như máu và hơi thở có thể thiêu cháy cả một ngọn núi.

"Nó đã giết chết ba đội quân trong tuần qua." cô gái lam bào lên tiếng, giọng lạnh như băng nhưng vẫn có thể nghe được sự kinh hoàng ẩn giấu bên dưới sự lạnh lùng của cô. "Mỗi đội có năm mươi binh sĩ được trang bị vũ khí đầy đủ và có kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm. Không ai có thể đứng vững trước sức mạnh của nó - những người lính như bị cuốn bay như những chiếc lá khô trước cơn bão, và những vũ khí của họ tan chảy như sáp trước ngọn lửa từ thiên đường."

"Và hoàng cung muốn ngươi đến thuần phục nó." người đàn ông trung niên kết luận, giọng đầy trọng lượng như một bản án đang được tuyên bố. "Một cách hòa bình - không chiến đấu, không giết chết, chỉ thuần phục bằng khả năng đặc biệt của ngươi."

Trần Hùng đứng đó, đầu óc quay cuồng với những thông tin mà hắn vừa nhận được như một người đang bơi trong một biển thông tin mà không biết đâu là bờ. Thuần phục Thanh Long - một trong những linh thú huyền thoại mạnh nhất từng được ghi chép lại trong sử sách - là một nhiệm vụ mà hắn không bao giờ tưởng tượng ra dù trong những giấc mơ điên rồ nhất của mình, những giấc mơ mà hắn đã từng có khi còn là một đứa trẻ ngây thơ tin vào những câu chuyện cổ tích.

Nhưng hắn biết - nếu hắn thành công, hắn sẽ trở nên nổi tiếng như một trong những Thú Sư vĩ đại nhất trong lịch sử Vương Triều, sẽ được sử sách ghi chép lại như một huyền thoại sống mà thế hệ sau sẽ nhắc đến với sự ngưỡng mộ và kính trọng.

Và nếu hắn thất bại...

Hắn sẽ chết như ba đội quân kia - một cái chết thảm hại không để lại dấu vết gì ngoài một cái tên bị quên lãng trong những trang sử.

"Ta sẽ đi." Trần Hùng nói, giọng kiên quyết như sắt có thể chặt đôi đá, một giọng nói mà chính hắn cũng không nhận ra mình có thể nói được trong những ngày còn là một tên tiểu bại đầy thất bại.

Đội trưởng Lý nhìn hắn với ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng đầy tự hào - lo lắng vì hắn có thể mất một trong những thuộc hạ xuất sắc nhất của mình, một người mà ông đã phát hiện ra tài năng và đầu tư vào sự phát triển của hắn từ những ngày đầu tiên, tự hào vì người mà ông đã tin tưởng vào giờ đã được hoàng cung chú ý đến như một viên ngọc quý được tìm thấy trong đống đá thô.

"Ngươi có chắc không?" lão già hỏi, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào mắt Trần Hùng như đang đánh giá sự quyết tâm của hắn xem có đủ để đối mặt với những thử thách sắp tới không.

Trần Hùng gật đầu không một chút do dự. "Ta đã luôn muốn thử thách bản thân ở mức cao nhất có thể. Đây là cơ hội của ta - có thể là cơ hội duy nhất trong đời để ta trở thành người mà ta luôn muốn trở thành. Và ta sẽ không bỏ lỡ nó dù có phải đánh đổi bằng mạng sống của mình."

Lão già mỉm cười - một nụ cười đầy ý nghĩa mà Trần Hùng không thể hiểu được, như thể lão đang nhìn thấy một điều gì đó mà chỉ có lão mới có thể nhìn thấy được. "Được. Ngươi có ba ngày chuẩn bị - ba ngày để chuẩn bị tinh thần, thể lực, và liên kết với những linh thú của ngươi. Sau đó, ngươi sẽ lên đường đến sơn cốc phía bắc để đối mặt với Thanh Long trong thử thách lớn nhất của cuộc đời ngươi."

Và rồi, lão già và hai người kia rời đi, để lại Trần Hùng đứng đó với Đội trưởng Lý trong căn phòng nhỏ ngột ngạt như một người vừa nhận ra rằng số phận của mình đã được định đoạt.

"Hùng." Đội trưởng Lý nói, giọng đầy lo lắng như một người cha đang lo lắng cho đứa con sắp phải ra chiến trường. "Ngươi biết ngươi không cần phải làm điều này chứ? Đây là nhiệm vụ nguy hiểm nhất mà bất kỳ Thú Sư nào từng phải đối mặt. Ngươi có thể từ chối và tiếp tục cuộc sống bình thường của ngươi ở đây với chúng ta."

Trần Hùng mỉm cười - một nụ cười đầy tự tin mà hắn đã không có được từ rất lâu rồi, từ những ngày còn là một đứa trẻ mồ côi lang thang trên đường phố không ai hay biết. "Biết. Nhưng ta muốn. Ta đã chọn con đường này từ khi ta quyết định trở thành Thú Sư, và ta sẽ đi đến cùng dù con đường đó có dẫn ta đến đâu."

Hắn muốn trở thành mạnh hơn - không chỉ về sức mạnh vật chất mà còn về sức mạnh tinh thần và ý chí.

Hắn muốn không còn là kẻ yếu đuối bị người khác bắt nạt và coi thường như trong quá khứ đầy đau đớn.

Và hắn muốn chứng minh rằng một tên tiểu bại như hắn - một kẻ mà ai cũng từng xem thường và ghẻ lạnh - cũng có thể đạt được những điều vĩ đại nếu không ngừng cố gắng và tin vào bản thân mình.

Thú Sư Trần Hùng bắt đầu hành trình mới - một hành trình đầy thử thách và nguy hiểm không thể tưởng tượng được, nhưng cũng đầy hứa hẹn cho những ai dám theo đuổi giấc mơ của mình đến cùng và không bao giờ từ bỏ dù có phải đối mặt với những khó khăn lớn nhất.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc