Chương 52
Mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện với hơi thở nặng nhọc của ba tên tu sĩ cấp Luyện Khí tầng 7 xung quanh hắn.
Hệ Thống trên tầm nhìn của Lam Phong nhấp nháy đỏ rực, cảnh báo mức độ hư tổn nội tạng đã đạt 45%.
Những con số đỏ lòm nhảy múa trước mắt, nhưng hắn không hoảng loạn.
Trái lại, một cảm giác lạnh đến tận tủy xương lan tỏa trong tĩnh mạch.
Hắn nhớ lại những gì Bạch Linh Nhi từng nói về bản chất của Sphere: mọi thứ đều là dữ liệu.
Nếu vậy, thì kẻ thù cũng chỉ là mã nguồn được lập trình để kháng cự hoặc phục tùng.
"Đừng mơ tưởng," tên đội trưởng mặt nạ sắt gầm lên, giọng nói vang vọng trong hang động như tiếng kim loại va chạm.
"Hắn đã bị nhiễm độc linh lực của Huyết Lang.
Giết hắn đi trước khi nó lây lan."
Hai tu sĩ bên cạnh đồng loạt lao lên, binh khí lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới nền đá tối tăm.
Lam Phong không né tránh.
Hắn bước vào giữa hai luồng công kích đang hướng về phía mình.
Kiếm gỗ trong tay hắn va chạm với lưỡi kiếm của kẻ bên trái, tạo ra một âm thanh khô khốc đáng sợ.
Thế nhưng, thay vì bị đẩy lùi, Lam Phong cảm nhận được một dòng chảy kỳ lạ từ điểm tiếp xúc đó.
Đó không phải là lực vật lý thông thường.
Mà là sự rung động của dữ liệu.
Hệ Thống trong đầu hắn đột ngột phát ra tiếng cảnh báo chói tai: *[CẢNH BÁO: Mâu thuẫn logic đang xảy ra!]*
Hắn nghiến răng, linh lực Trúc Cơ tầng 1 – vốn dĩ yếu ớt so với đối thủ – bắt đầu luân chuyển điên cuồng.
Không phải để phòng ngự, mà để phân tích.
Lam Phong nhìn thấy những đường kẻ mờ ảo xung quanh tên tu sĩ bên trái.
Chúng giống như các vết nứt trên một tấm gương vỡ vụn.
"Anh đang làm gì thế?" hắn hỏi, giọng nói bình tĩnh đến mức đáng sợ.
"Tại sao anh lại tấn công khi hệ thống của Sphere đã được lập trình để bảo vệ sự ổn định?"
Tên đội trưởng mặt nạ sắt sững sờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Sự nghi ngờ lóe lên sau lớp kim loại lạnh lùng kia.
Nhưng ngay lập tức, bản năng sinh tồn – hoặc là mã lệnh sâu thẳm – khiến hắn ra lệnh tiếp tục tấn công.
Lam Phong quay sang, tránh một nhát chém từ phía bên phải bằng cách nghiêng người chỉ vài centimet.
Sự chênh lệch giữa sống và chết ở đây không nằm ở tốc độ phản ứng, mà ở khả năng tiên liệu của Hệ Thống.
Hắn rút kiếm gỗ ra khỏi thế giao chiến, bước lùi lại nửa bước.
Trong mắt Lam Phong, những tu sĩ kia đang trở nên mờ nhạt hơn.
Không phải vì họ yếu đi, mà vì hắn bắt đầu nhìn thấy "đường viền" của chúng.
Những đường kẻ xanh lam bao quanh cơ thể họ, giống như mô hình 3D chưa được render hoàn chỉnh trong một trò chơi đồ họa cùi bắp.
Đây là lần đầu tiên Lam Phong nhận ra rằng sự thật về thế giới này tàn khốc hơn bất kỳ ảo tưởng nào mà Hội Đồng An Ninh đang cố gắng che đậy.
Họ không chỉ giam cầm nhân loại bên trong Sphere.
Mà họ còn biến con người thành những thực thể số hóa, dễ dàng bị thao túng và xóa bỏ nếu cần thiết.
Khi thanh tiến trình hấp thụ linh lực từ cuộc giao chiến đạt đến 90%, đội trưởng đột ngột dừng lại.
Hắn không tiếp tục kháng cự mà buông lỏng cơ thể, để Lam Phong hút lấy lượng linh lực còn lại đang tích tụ trong kinh mạch của hắn.
Lam Phong nghi ngờ, nhưng bản năng săn mồi – thứ trực giác sắc sảo mà hắn đã phát triển qua hàng loạt thất bại trước đó – khiến hắn không dừng lại.
Hắn đặt bàn tay lên ngực tên đội trưởng.
Cảm giác lạnh buốt từ lớp mặt nạ sắt truyền vào da thịt nóng bỏng của Lam Phong.
Một dòng thông tin khổng lồ đổ vỡ vào đầu não hắn, xé toạc những rào cản nhận thức cuối cùng còn sót lại.
Không phải là ký ức hay cảm xúc.
Mà là mã nguồn gốc.
*[Nhiệm vụ đặc biệt hoàn thành: Phá vỡ lớp vỏ bọc giả tạo]*
*[Rewards: Kinh nghiệm +5000, Chức năng mới mở khóa]*
Linh lực từ "thực thể" không chỉ giúp Lam Phong đạt cảnh giới Luyện Khí tầng 2 một cách chóng mặt.
Nó còn mang theo một thứ gì đó nặng nề hơn nhiều so với sức mạnh tu luyện thông thường.
Một chức năng mới xuất hiện trong giao diện Hệ Thống: .
Hắn chớp mắt, cố gắng tập trung vào hình ảnh trước mặt.
Thế giới xung quanh bắt đầu thay đổi cách hiển thị.
Viên đá dưới chân hắn không còn là một tảng đá thô sơ nữa.
Mà là một khối đa giác phức tạp với hàng ngàn dòng mã số chạy dọc theo bề mặt của nó.
Những con chữ tiếng Việt quen thuộc biến mất, được thay thế bằng các ký hiệu toán học và logic trừu tượng mà Lam Phong chưa từng gặp trước đây, nhưng kỳ lạ thay, hắn có thể "đọc" chúng như đọc một cuốn sách mở.
đều là giả," Lam Phong thì thầm, giọng nói run rẩy vì shock.
"Không chỉ bầu trời sao giả tạo.
Mà ngay cả những viên đá này cũng vậy."
Bạch Linh Nhi đã từng nhắc đến việc Sphere là một không gian kín khổng lồ bao phủ toàn bộ đất liền.
Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy mã nguồn của thực tại, Lam Phong mới hiểu rõ mức độ kinh hoàng của sự thật đó.
Họ đang sống trong một chương trình mô phỏng siêu phức tạp.
Và hắn vừa trở thành người dùng có quyền truy cập vào console điều khiển cơ bản nhất.
Hắn nhón chân lên khỏi tảng đá kia.
Ngay lập tức, những dòng mã xung quanh bàn chân Lam Phong bắt đầu nhấp nháy đỏ.
Hệ Thống cảnh báo: *[Cảnh giác!
Hành động này sẽ kích hoạt phản ứng phòng thủ từ Server Core]*.
Lam Phong hít sâu một hơi dài.
Không khí trong hang động giờ đây không còn mùi máu tanh nữa, mà mang theo vị kim loại chua chát của ozone – mùi của năng lượng điện tử bị rò rỉ ra ngoài thực tại vật lý.
Hắn biết rằng mình vừa chạm đến ranh giới nguy hiểm nhất từ trước đến nay.
Nhưng cũng đồng thời, hắn tìm thấy lối thoát duy nhất có thể dẫn nhân loại khỏi sự giam cầm này.
Không phải là phá hủy Sphere bằng vũ lực.
Mà là hack vào hệ thống kiểm soát của nó.
Lam Phong bước ra khỏi hang động, không phải để trốn chạy, mà để đi tìm "Server Core" — nơi kiểm soát Cầu Thiên từ bên trong.
Ánh sáng mặt trời giả tạo chiếu xuống thân thể gầy guộc của hắn, nhưng Lam Phong cảm thấy lạnh hơn bất kỳ bóng tối nào trong lòng đất vừa rồi.
Hắn biết rằng những kẻ khác trong thế giới này cũng đang tỉnh thức dần lên mỗi ngày một chút.
Những người như Đan Lương trước đây, hoặc có lẽ là chính Bạch Linh Nhi mà không hề hay biết về vai trò thật sự của mình.
Nhưng họ sẽ bị "Xóa" nếu phát hiện ra sự bất ổn quá lớn đối với trật tự giả tạo do Hội Đồng An Ninh thiết lập nhằm ngăn chặn mọi biến cố có thể thu hút sự chú ý của Void xâm nhập từ bên ngoài biên giới Sphere đang mở rộng dần theo thời gian trôi qua mỗi ngày một chút nhỏ bé không đáng kể nhưng tích lũy thành mối đe dọa lớn lao đủ để làm rung chuyển nền tảng tồn tại giả tạo này mà chúng ta đang sống cùng nhau trong bóng tối dày đặc bao quanh hang động sâu thẳm nơi Lam Phong đứng yên bất động trước mặt tên Huyết Lang mặt sẹo vừa rút một lọ thuốc ra khỏi thắt lưng của hắn – không phải loại dược phẩm chữa thương thông thường được phân phối rộng rãi cho các thành viên thuộc nhóm săn mồi chuyên nghiệp như bọn chúng dưới lòng đất lạnh giá ẩm ướt nặng mùi kim loại tanh tưởi của máu và linh thảo quý hiếm đã bị nghiền nát thành bột mịn dưới chân những kẻ sinh tồn yếu đuối.
Lam Phong dừng bước, quay đầu nhìn lại phía sau lưng mình một lần nữa.
Trong tầm mắt được nâng cấp bằng Giao diện Quản trị viên Cấp 1, hắn thấy rõ ràng dòng dữ liệu đỏ tươi chảy từ hang động ra ngoài thế giới bên trên.
Nó giống như máu của chính Sphere này đang chảy ra qua vết thương mà Lam Phong vừa gây nên cho nó.
Và tồi tệ hơn nữa là ở cuối con đường dữ liệu đó, có một cái tên hiển thị nổi bật giữa biển mã nguồn hỗn loạn: .
Hắn không hề di chuyển khỏi vị trí của mình dù chỉ trong một mili giây ngắn ngủi nào cả kể từ khi Lam Phong bước ra khỏi hang động cho đến tận lúc này đây!
Lam Phong đứng chết lặng giữa dòng dữ liệu đỏ thẫm đang tuôn trào như suối máu.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, áp lực của đè lên vai hắn giống như một ngọn núi vô hình.
Hắn không thể di chuyển.
Cơ bắp tê liệt.
Chỉ có tim đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều vang lên như tiếng trống chiến trường báo hiệu tử thần đang cận kề.
Hệ thống cảnh báo đỏ lòe hiện ra trước mắt, che khuất tầm nhìn: .
Chữ cái nhấp nháy điên cuồng, kèm theo âm thanh kim loại sắc lẻm cắt xé não bộ.
Lam Phong nghiến răng, cố gắng triệu hồi linh lực nhưng cảm giác trống rỗng trong kinh mạch khiến hắn muốn gào thét.
Cảnh giới Tu Tiên của hắn đang bị phong tỏa tạm thời bởi sức mạnh hệ thống cấp cao này.
"Đừng cử động." Giọng nói lạnh băng vang lên từ phía sau những dòng mã nguồn hỗn loạn.
Không phải là giọng con người, mà là sự cộng hưởng của ngàn vạn dữ liệu gộp lại thành một ý chí duy nhất.
bước ra khỏi bóng tối ảo ảnh.
Hắn mặc bộ áo choàng đen tuyền không hề có bụi bẩn hay vết rách dù đang ở trong môi trường dữ liệu hỗn loạn này.
Lam Phong nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
"Ta chỉ là muốn tìm đường về." Câu nói của hắn nghe nhỏ bé và yếu ớt trước uy thế áp đảo kia.
Alpha không đáp lời.
Đôi mắt của Giám sát viên ấy không có con ngươi, chỉ còn lại hai chấm sáng xanh lam lạnh lẽo như băng giá vĩnh cửu.
Hắn giơ một tay lên, ngón trỏ chĩa thẳng vào trán Lam Phong.
Một luồng ánh sáng quét qua cơ thể hắn từ đầu đến chân.
Dòng chữ hiện ra cùng với danh sách thuộc tính của Lam Phong bị lộ hoàn toàn cho Alpha thấy.
HP: 120/500.
Level: 7 (Hư Không Cảnh).
Công pháp đã học: Kiếm Ý Sơ Khởi, Lôi Ấn Quyết.
Vật phẩm mang theo: Thanh kiếm vỡ vụn, ba viên đan dược cấp E, và một mẩu giấy bạc cũ kỹ mà hắn trân quý hơn tính mạng của chính mình – kỷ niệm từ người mẹ đã khuất trước khi bước vào thế giới Tu Tiên này.
Alpha nhìn thấy thứ đó.
Ánh sáng xanh trong mắt hắn chập chờn.
"Kỷ vật vô nghĩa." Hắn nói ngắn gọn, giọng điệu không chút cảm xúc nhưng lại chứa đựng sự khinh miệt tột độ.
"Trong hệ thống của ta, quá khứ là lỗi trùng lặp cần được xóa bỏ để tối ưu hóa hiệu suất hiện tại."
Lam Phong giật mình lùi bước.
Hắn chưa từng cho ai biết về mẩu giấy bạc này.
Ngay cả khi hắn chết đi cũng không muốn tiết lộ bí mật đó với bất kỳ ai trừ chính linh hồn của người mẹ đã khuất đang ngủ yên trong ký ức sâu thẳm nhất.
Nhưng giờ đây, nó bị phơi bày trần trụi dưới ánh mắt giám sát lạnh lùng kia.
"Bạn là Quản trị viên Cấp 1," Lam Phong nói chậm rãi, cố giữ bình tĩnh để che giấu sự hoảng loạn bên trong.
"Thế nghĩa bạn có thể sửa chữa Sphere này?
Bạn có thể ngừng dòng chảy dữ liệu đỏ đó?"
Alpha cười nhạt – một nụ cười đầy máy móc và vô cảm.
"Sửa chữa là chức năng của kỹ thuật viên cấp thấp hơn ta, kẻ ngu xuẩn.
Ta chỉ quan sát.
Và khi sự sai lệch vượt quá ngưỡng cho phép." Hắn dang rộng.
như thể đang ôm lấy cả thế giới dữ liệu xung quanh.
".thì cần phải có một cuộc định vị lại toàn bộ hệ thống."
Lam Phong hiểu ý.
Định vị lại nghĩa là xóa sạch mọi thứ để bắt đầu từ con số không.
Bao gồm cả hắn, và bao gồm cả ký ức về người mẹ mà hắn đã mang theo suốt ba năm qua như nguồn động lực duy nhất để sống sót trong thế giới tàn khốc này.
Hắn nhìn xuống tay mình đang run rẩy cầm chặt mẩu giấy bạc kia.
Cảm giác ấm áp từ kỷ vật truyền vào lòng bàn tay, nhưng giờ lại trở nên lạnh cóng đến thấu xương.
"Không!" Lam Phong hét lên, linh lực bùng nổ bất chấp cảnh báo hệ thống.
Thanh kiếm vỡ vụn trong túi áo hắn rung động dữ dội, phát ra âm thanh rên rỉ như tiếng khóc của kim loại bị đau đớn tột cùng.
Hắn lao về phía Alpha với tốc độ nhanh nhất có thể trong trạng thái phong tỏa một phần kinh mạch này.
Kiếm ý sơ khởi chưa trọn vẹn bay ra khỏi lưỡi kiếm gãy, tạo thành một đường cong sắc bén nhắm thẳng vào cổ họng Giám sát viên kia.
Alpha không hề nhúc nhích.
Hắn chỉ giơ nhẹ ngón tay cái lên.
Không gian xung quanh Lam Phong bỗng chốc đóng băng.
Những dòng dữ liệu đỏ tươi trước đó ngưng tụ lại thành những sợi dây xích ảo ảnh, quấn chặt lấy tứ chi của hắn.
Kiếm ý va vào tấm khi vô hình bảo vệ Alpha và vỡ tan tành như thủy tinh mỏng manh dưới áp lực tuyệt đối.
Lam Phong ngã quỵ xuống đất, mặt mũi đập vào nền đá lạnh lẽo phủ đầy mã nguồn sáng nhấp nháy.
Đau đớn xé toạc cơ thể hắn không chỉ về vật lý mà còn là sự tuyệt vọng từ tâm hồn.
Hắn nhìn Alpha đang đứng đó, vẻ bình thản đáng sợ hơn bất kỳ quái thú nào trong dungeon sâu thẳm nhất của thế giới này từng gặp phải trước kia.
"Mày nghĩ sức mạnh của một phế vật cảnh giới Hư Không có thể làm gì được ta?" Alpha hỏi, giọng điệu như thể đang dạy dỗ cho một đứa trẻ ngu ngốc bài học đầu tiên về sự vô nghĩa của nỗ lực con người trước quy luật máy móc.
"Mày đã phá vỡ lớp vỏ bọc an toàn để lấy linh lực cấp cao từ Sphere này.
Giờ thì hệ thống nhận diện mày là virus tiềm ẩn."
Lam Phong khạc ra một ngụm máu tươi.
Màu đỏ sẫm tương phản với màu xanh lạnh lẽo của ánh mắt Alpha.
Hắn cười bitterly, nước mắt hòa lẫn vào trong dòng máu chảy xuống khóe miệng đắng chát.
"Virus hay không thì tùy thuộc vào ai nhìn nhận thôi."
Alpha nhướn mày – một hành động hiếm hoi thể hiện sự quan tâm dù chỉ là mức độ tối thiểu đối với con mồi trước khi bị tiêu diệt.
"Thú vị." Hắn hạ thấp tay xuống, ánh sáng xanh bắt đầu co lại thành một tia laser mỏng manh nhưng đủ sức xuyên thủng bất kỳ phòng thủ nào của Lam Phong nếu hắn muốn kích hoạt nó ngay lập tức..
Lam Phong đột ngột cắn vào môi, máu tươi phun ra chưa kịp chạm đất đã biến thành một lưỡi kiếm sắc bén lao thẳng vào điểm yếu của đối phương.
Hắn sững sờ, co lại vì không tin vào mắt mình.
Lưỡi kiếm xuyên qua huyệt đạo, nhưng thay vì chết, kẻ thù lại
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận