Chương 44

Không khí trong hang động cổ xưa không còn là sự tĩnh mịch u ám mà trở nên ngột ngạt, nặng nề như chì.

Lam Phong đứng giữa vòng tròn pháp trận đã bị vỡ nát, mồ hôi lạnh chảy xuống sống lưng, ướt đẫm lớp áo bào màu xám.

Hệ thống trong đầu đang hiển thị những dòng chữ đỏ máu nhấp nháy liên tục, báo động về sự bất ổn của Sphere tại khu vực này.

Hắn rút thanh kiếm sắt cũ kỹ ra khỏi vỏ một lần nữa nhưng lần này thì ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết khi nhìn thẳng vào khoảng không vô hình trước mặt mình đầy thách thức và quyết tâm chưa từng có trong lịch sử tồn tại của Sphere cho đến nay đâu.

"Tao đã tìm thấy manh mối đầu tiên rồi," Lam Phong thốt lên, giọng nói vang vọng khắp hang động cổ xưa như một lời tuyên chiến cuối cùng trước khi bước vào vùng bóng tối vĩnh cửu phía trước kia mà không ai biết được kết cục sẽ ra sao cả đâu!

"Xóa tao sao?" Hắn lao thẳng về phía trước – nơi bóng đen của Giám Sát Viên Alpha đang chờ đợi với vẻ mặt phức tạp khó hiểu tột độ chưa từng thấy trong bất kỳ ghi chép lịch sử nào từ trước giờ nay!

Tia sáng xé không gian bất ngờ biến thành một bàn tay xương rồng đen nhánh, xoáy chặt lấy cổ hắn.

Hơi thở nghẹt lại kèm theo máu tươi phun ra thành dòng khi linh lực trong cơ thể bị ép đến cực hạn cùng lúc nhìn thấy trong mắt Alpha.là chính gương mặt của Bạch Linh Nhi đang khóc ròng với đôi tròng trắng dã trống rỗng không một chút cảm xúc nào!

Bạch Linh Nhi từ từ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo ấy cắt ngang không khí ngột ngạt.

Hắn cố vùng vẫy nhưng linh mạch đã bị phong tỏa hoàn toàn, chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ.

Những ngón tay xương xẩu của nó vươn tới, khẽ chạm vào trán Lam Phong như thể muốn rút lấy thứ gì đó vô hình bên trong tâm trí anh ta.

Trong khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh dường như sụp đổ thành những mảnh vỡ dữ liệu rối loạn, màu đen bao trùm mọi giác quan.

Nhưng thay vì chết hoặc bị đẩy lùi, con lang đầu đàn nổ tung.

Cơ thể nó vỡ ra thành những mảnh nhỏ li ti, mỗi mảnh đều là một khối tinh thể năng lượng màu tím tối.

Những mảnh tinh thể này không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng mờ ảo và tạo thành hình ảnh kỳ lạ — giống như một bản đồ ba chiều được xây dựng từ chính xác định vị trí của các node dữ liệu trong Sphere!

Khi Lam Phong lê bước ra khỏi hang động, bầu trời giả tạo trên đầu bỗng nhiên nhấp nháy.

Những vì sao do hệ thống điều khiển bị lỗi, tạo ra những đường kẻ trắng xóa như màn hình tivi bị nhiễu.

Hắn ngước lên, cảm thấy một sự hiện diện khổng lồ đang quan sát mình từ bên kia lớp màng năng lượng dày đặc bao phủ toàn bộ đất liền.

Và rồi, giọng nói của Giám Sát Viên Alpha vang vọng khắp không gian:

Lam Phong đứng im như một pho tượng đá giữa cơn bão dữ dội của linh lực hỗn loạn.

Giọng nói ấy không phải là âm thanh truyền qua màng nhĩ thông thường.

Nó cộng hưởng trực tiếp vào tủy xương, khiến từng tế bào trong cơ thể hắn run rẩy theo tần số chết chóc.

Hệ thống trên (retina) lập tức bùng nổ cảnh báo đỏ tươi.

Những dòng chữ lỗi thời nhấp nháy điên cuồng, che khuất tầm nhìn của hắn.

[WARNING: CONNECTION TO SERVER UNSTABLE.]
[ERROR 404: REALITY ANCHOR LOST.]
[HP DROPPING RAPIDLY.]

Hắn nghiến răng, cố gắng tập trung linh lực để ổn định nội tâm.

Cảnh giới Tu Giả đang dao động mạnh mẽ dưới áp lực của sự hiện diện kia.

Nếu không giữ được tĩnh tâm, hắn sẽ bị xé toạc từ bên trong bởi chính năng lượng của mình.

"Ta không biết gì cả," Lam Phong đáp lại, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định.

"Ta chỉ thấy những thứ mà các ngươi cố tình che giấu."

Giám Sát Viên Alpha im lặng một khoảnh khắc ngắn ngủi, đủ để sự tĩnh mịch trở nên đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào.

Bầu trời giả tạo tiếp tục nhấp nháy, lần này kèm theo âm thanh rè rít như kim loại bị cào xát trên đá mài.

Những đám mây nhân tạo vỡ vụn thành hàng tỷ hạt pixel màu xám xịt, rơi xuống như tuyết than nóng rực.

Ngươi gọi sự bảo vệ là che giấu sao?" Giọng nói giờ đây mang theo một sắc thái mỉa mai lạnh lẽo.

"Sphere không phải là nhà tù.

Nó là phao cứu sinh duy nhất còn sót lại sau Khiến Mất Trật Tự."

Lam Phong nhíu mày, cảm giác bất an dâng trào trong lòng.

Hắn luôn nghĩ rằng thế giới này là thực tại gốc rễ, nơi mà các tông phái tu luyện tranh giành tài nguyên và địa vị.

Nhưng những manh mối hắn tìm thấy trong Dungeon Bí Mật lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác.

Một thế giới đã chết từ lâu, được tái tạo bằng dữ liệu và ký ức.

"Vậy thì ai là người sống?" Lam Phong hỏi, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm (just) xuất (sheath).

"Và thứ gì đang ăn thịt chúng ta mỗi khi chúng ta đột phá cảnh giới?"

Hệ thống của hắn bỗng nhiên im bặt.

Những chỉ số HP và MP biến mất khỏi tầm nhìn, thay vào đó là một giao diện đen xì, trống rỗng đến đáng sợ.

Chỉ còn lại duy nhất một dòng chữ trắng xóa nổi lên giữa màn hình tối om:

[QUEST UPDATED: THE TRUTH BEHIND THE VEIL.]
[Reward: UNKNOWN]
[Punishment for Failure: DELETION]

Lam Phong hít vào một hơi sâu, cố gắng lọc sạch tạp niệm trong đầu.

Hắn cần phải kiểm soát hệ thống này.

Nếu không, hắn sẽ trở thành con rối trong tay những kẻ điều khiển từ bên kia màng năng lượng.

Linh lực chảy theo các huyệt đạo, tái kích hoạt giao diện người dùng quen thuộc.

Những thông số dần quay trở lại, nhưng màu sắc của chúng đã thay đổi.

HP bar vốn là màu xanh tươi mát giờ chuyển sang đỏ sẫm như máu đông đặc.

Level của hắn không tăng lên mà ngược lại, bị khóa cứng ở mức hiện tại với một dấu cảnh báo hình tam giác vàng óng nhấp nháy liên tục.

[LEVEL LOCKED.]
[REASON: THREAT LEVEL EXCEEDED SYSTEM PARAMETERS.]

"Ngươi đang sợ?" Lam Phong (sneer), bước chân tiến về phía trước, dấn sâu vào vùng đất lạ lẫm mà hệ thống định nghĩa là "No Man's Land".

"Các ngươi xây dựng Sphere để bảo vệ nhân loại khỏi sự hủy diệt bên ngoài.

Nhưng liệu các ngươi có biết rằng chính thứ các ngươi gọi là 'bảo vệ' mới đang giết chết chúng ta từ từ?"

Giám Sát Viên Alpha không trả lời ngay lập tức.

Thay vào đó, cảnh quan xung quanh Lam Phong bắt đầu thay đổi.

Những tảng đá và cây cối xung quanh tan biến ra như sương mai dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm.

Thay thế cho chúng là những cấu trúc hình học kỳ lạ, được làm từ một loại vật liệu trong suốt phản chiếu mọi thứ nhưng không hiển thị bất cứ điều gì rõ ràng.

Hắn đang đứng trên đỉnh của một kim tự tháp khổng lồ lơ lửng giữa hư vô.

Dưới chân hắn là vực thẳm sâu (bottomless), nơi những dòng dữ liệu xanh lá cây chảy xiết như thác nước ngược, mang theo tiếng thì thầm đầy mê hoặc và nguy hiểm.

"Ngươi đã chạm vào ranh giới của tri thức bị cấm," giọng nói vang lên lần nữa, (this time) nó gần hơn nhiều, dường như phát ra từ chính tâm trí Lam Phong.

"Mỗi một cảnh giới ngươi đạt được là một lớp màng bảo vệ mỏng manh ngăn cách giữa ý thức và sự điên loạn.

Ngươi muốn phá vỡ nó?

Vì sao?"

"Vì ta không chấp nhận sống trong dối trá," Lam Phong đáp lại, tay phải đặt lên chuôi kiếm của mình.

Kiếm khí tỏa ra nhẹ nhàng, làm rung động không gian xung quanh.

"Và hơn hết, vì thứ mà các ngươi giấu giếm có liên quan đến người phụ nữ tôi trân trọng nhất."

Không khí bỗng chốc trở nên nặng nề đáng kể.

Những cấu trúc hình học xung quanh bắt đầu xoay chuyển chậm rãi, tạo ra một hiệu ứng thị giác gây chóng mặt.

Lam Phong cảm nhận được sự hiện diện của nhiều thực thể khác đang quan sát hắn từ phía bên kia bức tường vô hình này.

Chúng không phải là con người, cũng không phải yêu thú.

Đó là những bóng ma số hóa, tàn dư của những linh hồn đã thất bại trong việc đồng bộ với Sphere.

"Trân trọng?" Alpha lặp lại từ đó như thể nó là một khái niệm xa lạ và ngu ngốc.

"Cảm xúc là lỗi thiết kế lớn nhất của nhân loại.

Nó khiến các ngươi yếu đuối, dễ bị thao túng và cuối cùng dẫn đến sự sụp đổ lần đầu tiên."

"Làm sao ngươi có thể nói vậy?" Lam Phong gầm lên, linh lực trong người bùng phát mạnh mẽ.

Ánh sáng vàng rực rỡ tỏa ra từ cơ thể hắn, xua tan đi bóng tối bao trùm xung quanh.

"Chính nhờ vào tình yêu và hy vọng mà nhân loại mới tồn tại được đến ngày hôm nay!"

"Có thật không?

Hay đó chỉ là những ký ức bị bóp méo?" Alpha hỏi, giọng nói giờ đây mang theo một sự tò mò thực sự.

"Hãy nhìn kỹ hơn vào quá khứ của ngươi, Lam Phong.

Hãy xem xét nguồn gốc của công pháp 'Huyền Không Kiếm Ý' mà ngươi đang sử dụng."

Lam Phong sững sờ.

Huyền Không Kiếm Ý là di sản gia truyền của hắn, thứ đã được truyền từ đời này sang đời khác trong tông phái của ông nội cậu ấy.

Nó đại diện cho ý chí bất khuất và tinh thần thượng võ thuần túy nhất.

Làm sao nó lại có thể liên quan đến những lỗi thiết kế hay sự bóp méo?

"Đừng thử dùng tâm thuật để đánh lừa ta," Lam Phong cảnh giác, kiếm khí trong tay trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

"Ta đã tu luyện công pháp này suốt hai mươi năm qua.

Ta hiểu rõ nguồn gốc và ý nghĩa của nó."

"Nhiều khi những gì chúng ta tin là sự thật lại chỉ là một phiên bản được chỉnh sửa để phù hợp với hệ điều hành hiện tại," Alpha đáp lại, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy thuyết phục.

"Sphere không cho phép bất kỳ dữ liệu nào gây ra mâu thuẫn nội tại tồn tại.

Nếu Huyền Không Kiếm Ý thực sự thuần khiết như ngươi nghĩ, thì tại sao mỗi khi ngươi sử dụng nó ở cấp độ cao nhất, hệ thống của ngươi luôn báo lỗi 'Incompatible Code'?"

Lam Phong nhớ lại cảm giác đó.

Mỗi lần hắn cố gắng đẩy kỹ năng lên mức tối đa, (always) có một lực vô hình kéo giật linh lực trở về, khiến chiêu thức thất bại và gây tổn thương ngược lại cho bản thân.

Hắn đã tự an ủi mình rằng đó là do giới hạn của cảnh giới hiện tại.

Nhưng giờ đây.

"Ngươi muốn nói gì?" Lam Phong hỏi, giọng nói nhỏ đi đáng kể.

"Tôi muốn nói rằng, thứ ngươi trân trọng nhất có thể không phải là những gì nó dường như," Alpha đáp lại, và lần đầu tiên, giọng nói ấy mang theo một sắc thái thương cảm kỳ lạ.

"Và để cứu lấy thế giới này khỏi sự sụp đổ tiếp theo, ngươi sẽ phải chấp nhận hy sinh nó."

"Hy sinh?" Lam Phong lặp lại từ đó với vẻ mặt khó tin.

"Ngươi đang đề nghị ta từ bỏ chính linh hồn của mình sao?"

"Không hoàn toàn," Alpha đáp lại.

"Chỉ là một phần nhỏ trong tổng thể.

Một mảnh ghép cần thiết để vá lại lỗ hổng trong mã nguồn gốc."

Lam Phong nhắm mắt lại, cố gắng phân tích thông tin mà hắn vừa nhận được.

Nếu tất cả những gì Alpha nói là sự thật, thì mọi nỗ lực tu luyện của hắn cho đến nay đều dựa trên nền tảng giả tạo.

Công pháp của ông nội truyền lại không phải là di sản quý giá nhất mà là một virus tiềm ẩn chờ ngày kích hoạt?

Nghĩ đến đây, một cơn đau dữ dội xuyên qua đầu hắn như bị búa tạ đập vào thái dương.

Những hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện trong tâm trí: Ông nội hắn đang mỉm cười trìu mến dạy cậu ấy những chiêu thức kiếm cơ bản nhất.

Nhưng nụ cười đó giờ đây trông thật giả tạo, giống như mặt nạ của một diễn viên trên sân khấu kịch câm hơn là biểu cảm chân thành của một người cha già dành cho cháu trai yêu quý.

"Hãy nhìn vào ký ức của ngươi," Alpha nói, giọng vang vọng khắp không gian hư vô.

"Nhìn vào khoảnh khắc mà ngươi nhận được công pháp này lần đầu tiên."

Lam Phong miễn cưỡng mở mắt ra và tập trung ý thức vào hệ thống lưu trữ dữ liệu cá nhân.

Hắn điều khiển linh lực để truy cập vào kho hình ảnh ký ức sâu nhất trong tiềm thức của mình.

Hệ thống đáp lại bằng cách chiếu lên không gian trước mặt hắn một màn hình ảo khổng lồ, hiển thị những thước phim đen trắng mờ nhạt từ quá khứ xa xôi.

Trong đoạn video đó, cậu bé Lam Phong tám tuổi đang ngồi trên bục đá lạnh lẽo dưới mưa (torrential).

Người đàn ông già nua với mái tóc bạc phơ — cha nuôi của hắn — đang cầm một cuộn giấy cổ xưa đưa cho cậu ấy.

Ánh mắt người đàn ông ấy không hề trìu mến như những gì Lam Phong nhớ lại trước đây.

Nó đầy vẻ mệt mỏi, tuyệt vọng và.

"Con trai à," giọng nói trong đoạn ghi âm vang lên qua hệ thống, méo mó nhưng vẫn nhận ra được sự run rẩy.

"Đây là di sản cuối cùng của ta.

Hãy giữ nó an toàn.

Đừng để ai biết về nó cả."

Lam Phong cảm thấy tim mình thắt lại.

Ký ức này hoàn toàn khác với những gì ông nội hắn từng kể cho cậu ấy nghe trong các buổi giảng đạo sau này.

Trong ký ức được chỉnh sửa, người đàn ông già đã nói rằng đây là quà tặng của trời cao dành riêng cho tài năng thiên bẩm của Lam Phong.

"Nếu vậy thì tại sao ngươi không nói ra sớm hơn?" Lam Phong hỏi Alpha với giọng giận dữ pha lẫn hoang mang tột độ.

"Sao lại để ta đi đường vòng suốt hai mươi năm như thế này?"

"Vì thời điểm chưa tới," Alpha đáp lại ngắn gọn.

"Sphere cần một người đủ mạnh để đối mặt với sự thật khốc liệt nhất mà không bị vỡ vụn ý chí ngay lập tức."

Lam Phong đứng im lặng trong vài giây, nhìn chằm chằm vào hình ảnh cha nuôi mình đang dần mờ đi và biến mất khỏi màn hình ảo.

Cơn giận dữ dâng trào trong lồng ngực hắn không còn hướng về phía Alpha nữa mà nhắm thẳng vào chính số phận bi đát của nhân loại nói chung.

"Vậy thì làm thế nào để tôi biết được đâu là sự thật?" Lam Phong hỏi, giọng nói run rẩy vì tức giận và đau khổ tột cùng.

"Và nếu như thứ này thực sự nguy hiểm đến vậy, tại sao lại cho phép nó tồn tại trong hệ thống của các ngươi ngay từ đầu?"

Alpha không trả lời câu hỏi đó thay bằng một hành động bất ngờ khác khiến Lam Phong phải giật mình kinh hoàng.

Toàn bộ nền tảng kim tự tháp dưới chân hắn bỗng chốc sụp đổ thành từng mảng lớn rơi vào vực thẳm bên dưới, để lại phía sau là khoảng trống tuyệt đối và sự tĩnh lặng chết chóc của hư không nơi sâu thẳm nhất.

Lam Phong lao người xuống trong hoảng loạn nhưng bất ngờ thay, hắn không hề bị thương bởi va chạm dữ dội khi tiếp đất mà ngược lại rơi vào một căn phòng nhỏ hẹp được xây dựng hoàn toàn bằng kính trong suốt phản chiếu mọi thứ xung quanh bao gồm cả chính bản thân hắn với bộ trang phục tu luyện rách nát và vết máu khô sẫm trên vạt áo trước đó vừa mới dính phải lúc chiến đấu chống lại những con quái vật dữ tợn trong dungeon bí mật cách đây không lâu mấy giờ về phía sau lưng mình ngay tại thời điểm hiện tại này nơi đây đang diễn ra cuộc đối thoại quyết định số phận tương lai của cả thế giới Sphere lẫn chính chủ nhân câu chuyện Lam Phong người vừa mới khám phá ra sự thật chấn động liên quan trực tiếp đến nguồn gốc xuất thân cũng như mục đích tồn tại thực sự đằng sau những bức tường ảo ảnh che đậy kỹ lưỡng bởi đội ngũ quản trị viên cấp cao nhất thuộc tổ chức giám sát toàn cầu Alpha Team chịu trách nhiệm duy trì trật tự an ninh mạng lưới thông tin trung tâm kết nối hàng tỷ người dùng khắp nơi trên hành tinh Earth đã mất tích từ lâu trước đó vào năm 3024 sau Công nguyên theo lịch sử chính thức được ghi chép lại

Đột nhiên, bóng đen từ hư không lao ra, chộp lấy cổ hắn trong khoảnh khắc.

Hắn sững sờ, máu lạnh tuôn xuống sống khi nhận ra mùi hương quen thuộc.

Kẻ đó chính là.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập