Chương 46
Thành phố Y Hoa dưới ánh sáng đèn neon nhấp nháy trông như một con thú khổng lồ đang thở gấp trong đêm tối.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, mỗi lần hít vào đều mang theo vị kim loại lạnh lẽo và sự chết chóc.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng điều chỉnh nhịp tim đang đập thình thịch bên lồng ngực đau đớn.
Ký ức vừa rồi vẫn còn in hằn trong tâm trí hắn.
Lý Thanh Hà với chiếc thẻ nhựa máu me, khuôn mặt méo mó của chính mình phản chiếu trên đó.
Đó không phải là ảo giác.
Cảm giác vật lý khi chạm vào thứ lạnh giá ấy vẫn còn dư âm run rẩy ở đầu ngón tay.
Hắn biết rằng mọi thứ xung quanh đang cố gắng lừa dối nhận thức của hắn, nhưng lần này, hắn sẽ không để bị cuốn theo dòng chảy ký ức giả tạo đó nữa.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sẫm quét qua căn phòng đổ nát trước mặt.
Những mảnh kính vỡ lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo như những lưỡi dao chờ đợi nạn nhân tiếp theo.
Trần Minh chậm rãi đứng dậy, cơ thể nặng nề nhưng ý chí thì sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn cần tìm ra sự thật.
Cần biết ai đang điều khiển cuộc chơi này và tại sao hắn lại tồn tại ở đây với tư cách là một bản sao lỗi thời.
Mùi ozone không chỉ đến từ thiết bị điện tử.
Nó còn mang theo mùi của năng lượng dị nhân đang tụ tập xung quanh khu vực này, mạnh mẽ và đầy thù địch.
Trần Minh cảm nhận được sự hiện diện đó như một áp lực vô hình đè nặng lên vai hắn.
Hắn biết mình không thể chạy trốn mãi.
Sự thật luôn nằm ở nơi nguy hiểm nhất, và hắn phải bước vào bóng tối để tìm nó.
Hắn rút con dao đa năng từ túi áo khoác ra, lưỡi dao nhỏ bé nhưng đủ sắc bén để cắt đứt những mối dây ràng buộc với quá khứ giả tạo của mình.
Ánh mắt Trần Minh lạnh lùng quét qua các góc khuất của căn phòng.
Hắn đang săn đuổi ký ức thật sự, và không gì có thể ngăn cản hắn trên con đường này.
Một bóng đen phớt nhẹ lướt qua cửa sổ vỡ, rơi xuống sàn nhà với âm thanh kim loại va chạm sắc bén.
Kẻ Săn Đuổi xuất hiện từ bóng tối, cơ thể nó là một hỗn hợp kỳ dị giữa thịt người và bộ phận máy móc rỉ sét.
Đôi mắt đỏ rực của sinh vật này phát sáng trong đêm tối, khóa chặt lấy Trần Minh như hai ngọn lửa địa ngục.
Kẻ Săn Đuồi vung cánh tay kim loại lên cao, một lưỡi dao năng lượng lóe sáng cắt không khí với tốc độ ánh sáng.
Trong nhận thức bình thường của bất kỳ ai khác, đây là đòn tấn công chết người không thể né tránh.
Nhưng với "Hiệu ứng Entropy Sinh học" đang bùng nổ trong máu thịt Trần Minh, thế giới xung quanh hắn bỗng chốc chậm lại một cách đáng kinh ngạc.
Hắn thấy lưỡi dao đó di chuyển chậm chạp như một nhánh cây khô gãy giữa dòng nước đóng băng.
Những tia lửa bắn ra từ cạnh dao tạo thành những đường cong đẹp mắt nhưng chết người trong không khí tĩnh lặng giả tạo này.
Trần Minh thở dài, cảm giác thời gian bị kéo dãn làm cho từng giây trở nên vô tận và mệt mỏi.
Đây là lúc hắn phải hành động.
Không còn sự do dự hay sợ hãi nữa.
Hắn bước sang bên trái, tránh né lưỡi dao năng lượng với chuyển động mượt mà như một vũ công ballet trong đêm tối.
Khoảng cách giữa mũi dao và má hắn chỉ còn vài milimét, đủ để cảm nhận được sức nóng từ plasma đang cháy rực.
Trần Minh không chỉ làm chậm thời gian; anh có thể "chỉnh sửa" entropy cục bộ xung quanh mình.
Anh không né tránh nữa mà bước tới gần hơn, đối mặt trực tiếp với Kẻ Săn Đuổi.
Sinh vật này lao vào hắn, móng vuốt kim loại nhắm thẳng vào tim hắn nhưng lại bị mắc kẹt trong dòng chảy thời gian bị bóp méo do Trần Minh tạo ra.
Hắn nâng tay lên, ngón tay chạm nhẹ vào ngực sinh vật đó.
Cảm giác lạnh giá lan tỏa từ lòng bàn tay của hắn sang cơ thể Kẻ Săn Đuổi, như thể đang truyền tải cái chết trực tiếp vào lõi tồn tại của nó.
Đây không phải là chiến đấu thông thường; đây là sự xóa bỏ thực tại khỏi phương trình sống còn của kẻ thù.
Kẻ Săn Đuổi không chết theo cách mà Trần Minh đã tưởng tượng.
Thay vì tan biến hoặc nổ tung, sinh vật này bắt đầu sụp đổ từ bên trong ra ngoài.
Khung xương kim loại vỡ vụn dưới sức ép của entropy bị đảo ngược, để lộ ra bên trong một bộ khung người già nua, da thịt khô xác và xám xịt như tro tàn sau cơn cháy lớn.
Con mắt đỏ rực tắt dần đi, thay thế bởi một màu trắng đục vô hồn, giống như những viên đá cẩm thạch cũ kỹ không còn phản chiếu ánh sáng nào nữa.
Trần Minh đứng đó, run rẩy vì shock khi nhận ra điều vừa xảy ra trước mặt mình.
Anh vừa giết một con người – hay ít nhất là xác chết của họ được dùng làm vỏ bọc cho công nghệ dị nhân này.
Trên ngực tấm áo khoác rách nát của Xác Chôn Là Người, có treo một chiếc thẻ danh tính cũ kỹ đã bị oxy hóa nặng nề nhưng vẫn còn đọc được tên: "Lý Thanh Hà".
Trần Minh nheo mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, tim hắn đập mạnh hơn bao giờ hết.
Không thể nào?
Lý Thanh Hà là đồng minh của hắn, người chăm sóc sức khỏe cho những bản sao như anh ấy trong tập đoàn Aeterna.
Nhưng nếu xác chết này mang tên cô ta.
thì ai đang đứng sau lưng hắn lúc này đây với giọng nói bình tĩnh và chuyên nghiệp đó?
Trần Minh quay phắt lại, lòng bàn tay vẫn còn dư âm lạnh giá từ hành động vừa rồi lan tỏa khắp cơ thể run rẩy của mình.
Bóng tối phía sau căn phòng đổ nát dường như trở nên dày đặc hơn, nuốt chửng mọi ánh sáng huy hoàng trước kia.
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ bóng tối, nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền khiến lông gà ở chân Trần Minh dựng đứng cả lên: "Em đã bảo anh đừng chạm vào những thứ không thuộc về mình mà em." Lý Thanh Hà bước ra từ góc khuất, bộ đồ trắng muốt của cô ấy tương phản hoàn toàn với sự hỗn loạn xung quanh.
Trần Minh lùi lại một bước, gót chân va mạnh vào mảnh kính vỡ nhưng hắn thậm chí không cảm thấy đau đớn.
Sự tập trung tinh thần của anh giờ đây chỉ hướng duy nhất về Lý Thanh Hà – hay đúng hơn là thứ đang giả mạo cô ta trước mặt mình.
Khuôn mặt vẫn vậy, thanh tú và lạnh lùng như thường lệ, nhưng ánh mắt thì khác hẳn.
Nó sâu thẳm đến mức khiến Trần Minh cảm thấy như bị hút vào vực đen vĩnh cửu.
"Anh biết điều đó," giọng nói của Lý Thanh Hà vang lên, trầm ấm hơn bình thường một chút nhưng lại mang theo sự mỉa mai khó chịu.
"Nhưng anh cũng phải thừa nhận rằng phản ứng sinh học khi tiếp xúc với entropy cao cấp rất thú vị để quan sát." Trần Minh nghiến răng, cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể như mạng nhện dày đặc bao trùm lấy tâm trí hắn..
Không gian trong phòng thí nghiệm bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.
Không khí lạnh lẽo, mùi ozone và sắt gỉ hòa quyện tạo thành một hương vị kim loại khó chịu trên đầu lưỡi Trần Minh.
Hắn không dám nhúc nhích.
Mỗi cơ bắp trên người hắn đều căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Sự im lặng của Lý Thanh Hà đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
Hắn cố gắng tập trung vào nhịp thở, nhưng tim đập thình thịch trong lồng ngực nghe rõ mồn một, đánh lừa giác quan rằng mình đang đứng trước vực thẳm.
Ánh mắt lạnh băng kia vẫn dán chặt lên người hắn, như thể đang xé mở từng lớp da thịt để nhìn thấu những góc khuất tăm tối nhất bên trong tâm trí.
Trần Minh biết mình không được phép run sợ.
Sự yếu đuối là thứ xa xỉ mà thế giới này không bao giờ tha thứ cho dị nhân cấp thấp như hắn.
Hắn chậm rãi đưa tay lên, lau đi vết máu còn dính ở khóe miệng.
Hành động nhỏ bé ấy mang lại cảm giác kiểm soát hiếm hoi trong tình cảnh hiện tại.
"Quan sát?" giọng Trần Minh khàn khạp, khác hẳn với sự điềm tĩnh thường ngày của hắn.
"Hay là anh đang chuẩn bị cho một thí nghiệm mới?
Tôi nghe nói entropy cao cấp có khả năng ăn mòn ký ức."
Lý Thanh Hà khẽ nhếch môi, nụ cười mỏng manh như lưỡi dao sắc bén cắt ngang không khí.
Hắn bước tới gần hơn, đôi giày da bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng tinh lạnh lẽo từ trần nhà.
Bước chân hắn nhẹ nhàng, không một tiếng động, khiến Trần Minh cảm thấy mình giống con mồi đang bị thú săn bao vây.
"Ký ức chỉ là dữ liệu," Lý Thanh Hà đáp lại, giọng điệu phẳng lì như đọc báo cáo khoa học.
"Và dữ liệu có thể được sao lưu, hoặc.
xóa bỏ nếu nó trở nên nguy hiểm." Hắn dừng lại ngay trước mặt Trần Minh, khoảng cách gần đến mức hắn có thể cảm nhận hơi thở lạnh lẽo từ khuôn mặt kia.
Trần Minh nheo mắt, giác quan dị năng của hắn bắt đầu cảnh báo về sự hiện diện của một lực lượng vô hình xung quanh Lý Thanh Hà.
Đó không phải là sức mạnh nguyên tố thông thường mà là thứ gì đó sâu thẳm hơn, liên quan đến cấu trúc thực tại.
Hắn cảm thấy da gà nổi lên khắp người khi nhận ra rằng kẻ đứng trước mặt mình có thể đang thao túng chính những quy luật vật lý cơ bản.
"Máy chủ," Trần Minh gọi tên mã hiệu bí mật của tổ chức kiểm soát dị năng, "đây là lần đầu tiên anh công khai mức độ entropy này.
Có phải vì tôi đã tìm thấy thứ gì đó không nên?"
Lý Thanh Hà im lặng trong vài giây.
Sự tĩnh mịch kéo dài đủ lâu để khiến Trần Minh nghi ngờ mọi suy đoán trước đó của mình có lẽ hoàn toàn sai lầm.
Ánh mắt Lý Thanh Hà đột ngột chuyển sang màu đỏ thẫm, một dấu hiệu cho thấy hắn đang kích hoạt năng lực đặc biệt.
"Bạn luôn tò mò quá mức," Lý Thanh Hà nói, giọng vang lên từ nhiều hướng khác nhau như thể có hàng ngàn người đang thì thầm cùng lúc.
"Đó là điểm mạnh duy nhất của bạn trong cái tổ chức thối rữa này." Hắn đưa tay ra, giữa lòng bàn tay xuất hiện một khối vật chất đen bóng, không phản chiếu ánh sáng.
Trần Minh nín thở.
Khối vật chất đó trông giống như lỗ hổng thực tại thu nhỏ lại.
Nó hấp thụ mọi tia sáng xung quanh, tạo ra ảo giác về sự trống rỗng vô tận.
Cảm giác bất an trong hắn bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn đã từng nghe những câu chuyện cổ xưa về "Vật Chất Bóng Tối" – thứ được cho là tàn dư của một thế giới song song sụp đổ.
Đó không phải là thứ mà tổ chức kiểm soát dị năng thường xử lý.
Nó thuộc về lĩnh vực cấm kỵ, nơi ranh giới giữa khoa học và ma thuật bị xóa nhòa.
Lý Thanh Hà đang cầm trong tay cái chết của cả thành phố nếu nó vỡ ra.
"Đây là gì?" Trần Minh hỏi, giọng run lên nhẹ dù hắn cố gắng giữ bình tĩnh tuyệt đối.
Hắn không thể hiểu được tại sao một người cấp cao như Lý Thanh Hà lại mạo hiểm mang thứ này vào phòng thí nghiệm cá nhân.
đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Lý Thanh Hà quay khối vật chất đen bóng trong lòng bàn tay, quan sát nó với vẻ mê muội kỳ lạ.
"Đây là mồi nhử," hắn trả lời ngắn gọn.
"Cho con thú mà chúng ta đã bỏ sót từ vụ nổ năm ngoái."
Trần Minh sững sờ.
Vụ nổ năm ngoái?
Hắn nhớ rõ ngày đó, khi khu vực trung tâm thành phố bị phong tỏa sau một sự kiện dị năng quy mô lớn.
Chính thức thì báo cáo cho rằng mọi thứ đều được kiểm soát, nhưng những người trong ngành biết rõ có thứ gì đó đã thoát ra ngoài.
Thứ gì đó hung bạo và không thể nắm bắt.
"Bỏ sót?" Trần Minh lặp lại từ ngữ của Lý Thanh Hà, cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc cột xương sống.
"Ý anh là chúng ta vẫn chưa tiêu diệt hết mầm mống?
Vậy tại sao tôi lại ở đây?"
Lý Thanh Hà nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sự tính toán tàn nhẫn.
"Bởi vì bạn có khả năng kết nối với entropy mà không bị điên ngay lập tức, Trần Minh.
Bạn là cầu nối hoàn hảo." Hắn dúi khối vật chất đen vào ngực Trần Minh.
Trần Minh lùi lại một bước, đẩy tay Lý Thanh Hà ra khỏi người mình.
Cảm giác khi chạm vào bề mặt lạnh lẽo của thứ đó khiến hắn rùng mình gai ốc.
Nó không chỉ lạnh về nhiệt độ mà còn lạnh về cảm xúc – như thể nó đang hút lấy sự sống và hy vọng từ cơ thể hắn.
"Không," Trần Minh nói, giọng chắc nịch hơn trước đây rất nhiều.
"Tôi không phải là công cụ thí nghiệm của anh." Hắn lùi xa thêm nữa, lưng chạm vào bức tường kim loại lạnh lẽo phía sau.
Sự hoảng loạn bắt đầu len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể hắn.
Lý Thanh Hà cười khẽ, một âm thanh khô khốc và thiếu nhân tính.
"Bạn nghĩ bạn có lựa chọn sao?
Khi entropy đã tiếp xúc với máu của bạn, quá trình đồng hóa sẽ không thể đảo ngược." Hắn lùi lại vài bước, ra hiệu cho hai lính canh đứng ở cửa phòng tiến vào.
Trần Minh nhìn xuống tay mình.
Những vết đen bắt đầu lan tỏa từ nơi khối vật chất vừa chạm vào da thịt hắn.
Chúng giống như những rễ cây độc hại đang ăn sâu vào mạch máu, mang theo sự chết chóc và hủy diệt.
Hắn cảm thấy đau đớn dữ dội, nhưng không phải là nỗi đau thể xác mà là nỗi đau về tinh thần – như thể ký ức của hắn đang bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ.
Hắn cố gắng triệu hồi năng lực dị nhân của mình để đẩy lùi sự xâm lấn này, nhưng luồng khí trong kinh mạch hoàn toàn tê liệt.
Lý Thanh Hà đã phong tỏa khả năng phản kháng của hắn từ lúc nào mà không hề hay biết.
Sự bất lực tràn ngập tâm trí Trần Minh khi hắn nhận ra rằng mọi nỗ lực đều là vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo kia.
"Giờ thì," Lý Thanh Hà nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Hãy bắt đầu giai đoạn hai của thí nghiệm." Hắn nhấn một nút trên bảng điều khiển bên cạnh, và toàn bộ căn phòng bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Trần Minh ngã xuống sàn nhà, nhìn thấy trần house sụp đổ dần lộ ra bầu trời tối đen đầy sao – nhưng những ngôi sao đó đang di chuyển theo quỹ đạo sai lệch.
Thực tại xung quanh hắn đang bị bẻ cong bởi entropy cao cấp.
Hắn không còn biết đâu là thật và đâu là ảo giác nữa.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một bóng người thấp thoáng ở góc phòng, quan sát tất cả với ánh mắt lạnh nhạt đến đáng sợ.
Đó không phải Lý Thanh Hà.
Trần Minh nín thở khi nhận ra khuôn mặt của kẻ đó – người mà hắn tưởng đã chết trong vụ nổ năm ngoái.
Kẻ đó khẽ nhếch môi, ngón tay búng nhẹ ra một tia huyết sắc xuyên thẳng vào tim Trần Minh.
Trần Minh đơ người, cảm giác chết chóc bao trùm lấy linh hồn hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận